Suy nghĩ về công ơn cha mẹ

Suy nghĩ về công ơn cha mẹ

Tổng hợp những bài làm văn Suy nghĩ về công ơn cha mẹ hay nhất của các bạn học sinh giỏi văn đạt điểm cao. Mời các bạn đọc tham khảo và dựa vào đây viết cho mình một bài văn Suy nghĩ về công ơn cha mẹ thật hay. Chúc các bạn luôn luôn học tập tốt.

Suy nghĩ về công ơn cha mẹ – Bài làm 1

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.

Một lòng thờ mẹ kính cha,

Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.

Câu thơ vang lên như xoáy mạnh vào tim tôi. Có bao giờ bạn tự hỏi rằng thứ tình cảm nào là cao cả và thiêng liêng nhất? Đó chính là tình cảm gia đình, một thứ tình cảm mà bấy lâu nay đã bao bọc, nuôi dưỡng tâm hồn ta. Nó khiến tôi suy nghĩ đến trách nhiệm của một người con đối với gia đình thân yêu của mình. Vậy trách nhiệm đó là gì?

Trách nhiệm có nghĩa là mỗi người cần phải ý thức tự giác làm những gì mình được giao và những gì người khác muốn mình làm, cụ thể ở đây chính là cha mẹ. Đó là bổn phận mà con cái phải hoàn thành, đây cũng chính là đạo làm con từ xưa đến nay.

Mỗi con người cần phải xác định rõ và thực hiện tốt trách nhiệm của mình đối với cha mẹ. Bởi trên thế gian này, không có tình thương yêu nào sánh bằng tình thương yêu của cha mẹ dành cho con. Nó to lớn như núi cao biển rộng và đã được thể hiện rất nhiều trong thơ ca. Vì thế, mỗi người con đều phải có trách nhiệm làm tròn chữ hiếu để không phụ lòng cha mẹ.

Vậy chúng ta phải làm gì để hoàn thành tốt trách nhiệm của mình? Bổn phận lớn nhất của con cái là phải biết vâng lời cha mẹ, nghe theo những lời hay lẽ phải của cha mẹ. Khi còn ngồi trên ghế nhà trường, chúng ta phải học tập thật tốt để có thể xây dựng một tương lai tươi đẹp cho bản thân, không phụ công ơn nuôi dưỡng của cha mẹ. Ngoài ra còn phải biết tránh xa những thói hư tật xấu của xã hội và rèn luyện những đức tính tốt đẹp cho bản thân như cư xử đúng mực với những người xung quanh mình nhất là người lớn, yêu thương và tôn trọng mọi người, không xa hoa đua đòi với bạn bè… Và quan trọng hơn hết, chúng ta phải biết quan tâm, chăm sóc và giúp đỡ cha mẹ từ những việc nhỏ nhất. Đó là tất cả những gì mà một người con phải có trách nhiệm thực hiện để làm tròn chữ hiếu của mình.

Chữ hiếu là nền tảng của đạo lí và luân thường của con người, vì thế ai mà không đối xử tốt với cha mẹ là người thân của mình thì xã hội cũng không coi trọng họ. Hiếu với cha mẹ không những chỉ cốt giữ được lòng kính mến là đủ mà còn làm cho cha mẹ vui lòng. Cha mẹ là người sinh ra con cái, và có một kì vọng lớn lao vào con cái; con cái hạnh phúc, cha mẹ hạnh phúc. Vì vậy, hiếu thảo với cha mẹ là một nền tảng của tình yêu thương trong xã hội con người chúng ta. Con cái dù có thành công hay thất bại, gia đình vẫn là mái ấm duy nhất luôn cùng con trên bước đường đời.

Bên cạnh đó, trong thực tế có rất nhiều đứa con không có trách nhiệm với gia đình, cha mẹ. Họ chỉ biết quan tâm đến bản thân mình, vui chơi quên ngày tháng mà không hề nghĩ đến cha mẹ đang ngày đêm lao động, đổ mồ hôi nước mắt để cho con một cuộc sống ấm êm, sung sướng. Tôi tự hỏi rằng tại sao trên cõi đời này lại còn tồn tại những đứa con bất hiếu như thế? Họ nỡ nào quên đi những tình cảm gia đình thiêng liêng, cao quý. Có phút giây bất chợt nào đó, những người con chợt nghĩ ra rằng mình vẫn còn một người mẹ, một người cha sống trên cõi đời này không? Nếu sau này cha mẹ mất đi mà có hối tiếc thì cũng đã muộn.

Tóm lại, mọi người con đều phải sống có trách nhiệm với gia đình của mình, nhất là khi còn có cha mẹ để yêu thương, để làm chỗ dựa cho mình trong những lúc vấp ngã trong cuộc sống. Tình cảm gia đình là một dòng suối ấm áp, hiền hòa nuôi dưỡng tâm hồn ta, giúp ta có thể đứng vững trên đường đời đầy chông gai. Vậy ngay từ bây giờ, chúng ta hãy sống thật có trách nhiệm với cha mẹ, không bao giờ làm cha mẹ buồn lòng để không phải hối hận khi họ đã ra đi mãi mãi.

Suy nghĩ về công ơn cha mẹ – Bài làm 2

Sinh ra trong cuộc đời này đã là một sự hạnh phúc tột độ của mỗi một con người. Và hẳn trong chúng ta ai ai cũng luôn luôn nhắc nhớ cũng như biết ơn công lao của cha mẹ. Thực sự mà nói thì hai cha, mẹ được xem là hai từ thiêng liêng hơn bất kì điều gì trên đời. Cha mẹ chính là những người cho chúng ta sinh mệnh, đồng thời họ cũng chính là những người dường như cũng đã nuôi dưỡng chúng ta. Cha, mẹ cũng đã cho chúng ta ăn, và đồng thời cũng đã cho chúng ta mặc, để chúng ta có thể dần dần trưởng thành. Qủa thật công cha nghĩa mẹ là thứ mà những đứa con chúng em chẳng bao giờ có thể trả nổi như câu cá z dao nói về ân tình của cha mẹ:

Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Ta như thấy được chỉ những lời thơ của bài ca dao như đã cắt cứa cũng như nhắc nhở chúng ta rằng, cứ mỗi đứa con biết hãy nhớ đến công ơn trời biển của cha mẹ mình. Những lúc ta như còn bé, thì ta như thấy được những ngôn từ nhẹ nhàng này dường như cũng cứ luôn luôn xuất hiện trong những câu hát ru của bà, của mẹ. Và cho đến bây giờ, cho dù đã lớn khôn nhưng lời thơ vẫn luôn in đậm trong tâm trí của mỗi con người chúng ta. Thế rồi ta như thấy những câu hát như vẫn còn vang vọng:

Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Một lòng thờ mẹ kính cha

Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.

Có thể dễ dàng cảm nhận được chính những lời ca bài ca dao trên dường như cũng thật giản đơn nhưng chứa đựng những ý nghĩa thật lớn lao làm sao. Ta dường như cũng thấy được rằng, những tiếng hát này như cũng không chỉ ca ngợi công lao trời biển của cha mẹ mà hơn hết nó dường như cũng sẽ còn nhắc nhở đạo làm con phải lấy chữ hiếu làm đầu. Ta đã thấy được hình ảnh được so sánh trong bài thơ làm người đọc liên tưởng đến sự vĩ đại, và cũng thật là to lớn và dạt dào của tình cảm gia đình nhỏ. Thế rồi ta như cũng đã cảm nhận thấy được đó chính là tình phụ tử cũng như tình mẫu tử. Thế rồi ta như thấy được rằng, chính núi Thái Sơn dường như cũng đã xuất hiện trong bài ca dao là một ngọn núi cao lớn, và cũng thật là hùng vĩ của Trung Quốc. Tất cả sự to lớn này như cũng chỉ là một hình ảnh để so sánh với công ơn biển trời của cha mẹ mà thôi.

Xem thêm:  Giải thích và chứng minh câu nói: Thất bại là mẹ thành công

Cha mẹ chính là những người không chỉ cho chúng ta sự sống, mà bố mẹ cũng chính là những người dường như còn nuôi dưỡng, dạy dỗ chúng ta thành người. Có thể nhận thấy được rằng, chính công sinh thành của cha mẹ là rất lớn, là vô giá, và trên đời dường như  mọi thứ không gì đong đếm được. Ta có thể nhận thấy được rằng, nếu như chúng ta mà không có cha mẹ thì dường như cũng không có con cái. Thực sự bất cứ một ai trên đời này, cho dù là những bậc anh hùng hay vĩ nhân, những người xấu hay kẻ ác nào đi chăng nữa thì tất cả cũng đều được sinh ra từ cha mẹ của chính mình mà thôi. Thực sự để mà nói thì cha mẹ đã sinh ra chúng ta, thì chính họ cũng đã chia sẻ một phần xương thịt để các con có mặt trên đời. Vfa cũng không sai khi chúng ta chính là những phần máu thịt của cha mẹ. Có lẽ chính vì vậy, ta như thấy được chính công ơn sinh thành của cha mẹ sánh ngang với núi cao, biển rộng cũng khó có thể so sánh được.

Thế rồi ta như cũng đã thấy được chính những công lao sinh thành của cha mẹ phải được ví với núi cao, với biển rộng. Cha mẹ là người đã nuôi chúng ta từ khi lọt lòng cho đến trưởng thành, cho đến khi ta biết bước đi trên chính đôi chân của mình. Luôn luôn là người che chở cũng như dõi theo chúng ta. Khi vấp ngã cũng sẵn sàng sẻ chia, khi thành công cũng thấy được sự trưởng thành và còn rất đỗi vui mừng và tự hào về con.

Cha mẹ cũng những người có công lao trời biển, họ không chỉ nuôi dưỡng chúng ta, cho chúng ta ăn, chúng ta mặc thật ấm. Cha mẹ chính là những người dạy dỗ chúng ta cách làm người tốt như thế nào, thế rồi có cả cách đối nhân xử thế, cách biết tự lập. Có lẽ rằng chính cha mẹ dạy chúng ta bằng những kinh nghiệm, dạy cho chúng ta biết được những hiểu biết về đời sống như thế nào, dạy cho chúng ta về đạo làm người của chính bản thân.

Công ơn của cha mẹ thật là to lớn biết bao nhiêu, nhưng trong cuộc sống lại có những đứa con bất hiếu.  Khi cha mẹ nghèo khó, bệnh tật họ lại vô ơn quay lưng đi và không hề quan tâm đến đấng sinh thành của mình. Họ nhưng quên mất đi vì ai nên mới có họ. Thậm chí lại có rất nhiều vụ con giết mẹ, đánh đập cha mẹ một cách tàn nhẫn. Và tất cả các trường hợp này chúng ta cũng cần phải lên án gay gắt để triệt tiêu đi lối sống vô lương này trong xã hội.

Cha mẹ là những người có công lao to lớn trong việc sinh thành, dưỡng dục mỗi chúng ta. Chính vì vậy, chúng ta càng phải yêu thương, sống tránh nhiệm, sống là một người tốt và có ích cho xã hội để có thể báo đáp phần nào nghĩa tình của cha mẹ.

Suy nghĩ về công ơn cha mẹ – Bài làm 3

Công ơn của cha mẹ như núi Thái Sơn, như nước trong nguồn. Họ là người sinh ra ta và nuôi ta khôn lớn. Công ơn ấy dày như mây trời, cao như đỉnh núi, ào ạt như nước suối đầu nguồn. Dẫu có biết bao nhiêu sự đền trả thì cũng là chưa đủ so với những hi sinh, những chở che mà cha mẹ dành cho mỗi đứa con của mình. 

Cha mẹ luôn là người hậu thuẫn dõi theo từng bước đi của con. Khi chúng ta chỉ còn là những đứa bé bắt đầu tập đi cha mẹ chính là người nâng bước, dìu dắt ta trong từng bước chập chững ấy. Không những thế mỗi lần ta vấp ngã cha mẹ lại nâng ta dạy ôm vào ta vào lòng vỗ về an ủi.

Không những thế trách nhiệm của cha mẹ còn là giáo dục cho con cái mình. Những người con lớn lên đến tuổi đi học, ngoài những kiến thức nhà trường dạy dỗ cha mẹ giống như một người thầy giáo cũng giống như một người bạn, chia sẻ cùng con mình những thắc mắc trong cuộc sống. Phần lớn chúng ta học được nhiều đạo lí là ở gia đình chứ không phải nhà trường. Con cái có ngoan ngoãn, có trở thành người có ích hay không, cha mẹ chính là một nhân tố quan trọng trong sự phát triển ấy.

Không chỉ nuôi dưỡng chúng ta, cho chúng ta ăn, chúng ta mặc, cha mẹ còn dạy dỗ chúng ta cách làm người, cách đối nhân xử thế, cách biết tự lập. Cha mẹ dạy chúng ta bằng những kinh nghiệm, những hiểu biết về đời sống, về đạo làm người của chính bản thân. Sau này, dù chúng ta lớn lên, đi học có thầy cô dạy dỗ, nhưng cha mẹ vẫn là người thầy đầu tiên, người thầy gần gũi nhất của chúng ta.

Từ xưa đến nay, quy luật của tự nhiên cũng như quy luật của sự sống đã không hề thay đổi. Đạo làm con thì cần phải báo hiếu, đền đáp công ơn dành cho cha mẹ. Khi còn nhỏ thì cha mẹ dành tất cả những tình yêu của mình để dành cho con,nuôi con trưởng thành. Đến khi trưởng thành chúng ta phải đền đáp lại công ơn đó,tuy không được  nhiều như những gì cha mẹ dành cho ta,nhưng đến khi cha mẹ về già ta đã trưởng thành thì cần phải chăm sóc và yêu thương cha mẹ nhiều hơn nữa. Gia đình là nơi luôn sẵn sàng đón ta trở về dù đi bất cứ nơi đâu thì gia đình vẫn luôn chào đón ta. Gia đình nơi chứa đựng những tình cảm mà chẳng nơi nào tìm được. Rồi sau này khi trưởng thành,khi ta đã khôn lớn quay trở về bên gia đình nhìn cha mẹ ta sẽ có cảm giác hụt hẫng vô cùng khi nhìn thấy những nếp nhăn đã hiện trên khóe mắt,tóc mẹ cha đã điểm trắng… lúc đấy nghĩ sao thời gian trôi nhanh quá muốn lấy lại thanh xuân mà chẳng thể được:

“Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Một lòng thờ mẹ kính cha

Loading...

Cho tròn chữ hiếu mới là đạo”

Chỉ bằng những câu thơ ngắn gọn và xúc tích,tác giả đã khái quát một cách rõ nét về cả công ơn của cha mẹ và nhắc nhở chúng ta với những bậc sinh thành của mình. Dù đi đâu đi chăng nữa thì chúng ta không thể quên công ơn đấy,dù còn nhỏ hay đã trưởng thành thì tình yêu và công ơn dưỡng dục với cha mẹ càng không thể thay đổi

Xem thêm:  Phân tích đoạn trích trong lòng mẹ

Không phải ngẫu nhiên mà hình ảnh núi Thái Sơn cao vời vợi và nước trong nguồn vô tận kia được đem so sánh với công cha, nghĩa mẹ. So sánh công ơn của cha đối với mỗi chúng ta dường như còn lớn hơn cả núi Thái Sơn, núi Thái Sơn to lớn bao nhiêu thì công cha cũng lớn bấy nhiêu. Còn Nghĩa mẹ được so sánh với nước trong nguồn chả ra, nước chảy từ nguồn nhưng liệu ai biết được nguồn nước lớn bao nhiêu, dồi dào bao nhiêu? Cũng như liệu ai biết được tình mẹ, nghĩa mẹ vĩ đại, dạt dào bao nhiêu? Lời răn dạy ấy đúc kết từ bao đời nay và được lưu truyền qua nhiều thế hệ. Đạo hiếu làm con đối với cha mẹ là một đạo lý đúng đắn muôn đời. Chín tháng cưu mang mẹ nhiều gian khổ, rồi mang nặng đẻ đau, chắt chiu từng giọt sữa ngọt ngào nuôi con khôn lớn. Ngày qua ngày cha phải làm lụng vất vả để cung cấp cho ta đầy đủ vật chất

Trong xã hội xưa có biết bao nhiêu câu chuyện cảm động về lòng hiếu thảo: chuyện về một người con đã lấy thịt mình làm thuốc cho mẹ, chuyện về Lão Lai Tử người nước Sở lúc bảy mươi tuổi còn mặc áo ngũ sắc nhảy múa để mua vui cho cha mẹ. Chữ hiếu được thể hiện ngay trong hành động, ngay trong tình cảm mà chúng ta dành cho cha mẹ. Bổn phận của người làm con trước hết là tu dưỡng học hành, đỗ đạt thành tài để làm cha mẹ vui lòng. Sau đó tận tình chăm sóc, phụng dưỡng cha mẹ khi đau ốm, lúc tuổi già. Đạo làm con không phải một sớm một chiều mà phải làm trọn vẹn chữ hiếu, dành trọn cả tấm lòng để đền đáp công lao sinh thành của cha mẹ.

Tình cảm cha mẹ dành cho con cái thật thiêng liêng biết bao. Công cha, nghĩa mẹ vô bờ bến, suốt đời con không thể trả hết. Chúng ta luôn phải nhớ lời của cha ông: thờ mẹ kính cha phải giữ tròn phận sự của kẻ làm con, phải làm tròn với chữ hiếu của bản thân mình. Hiếu là hiếu thuận, hiếu nghĩa, là cư xử làm sao cho kính trọng, yêu thương. Đó không chỉ là bổn phận, trách nhiệm mà đó cũng là cách sống, đạo đức con người. Chúng ta phải luôn tự nhắc nhở bản thân, phải tuân theo những cách thức ứng xử hợp đạo lý và làm tròn đạo hiếu với cha mẹ.

Suy nghĩ về công ơn cha mẹ – Bài làm 4

Gia đình luôn là bến đỗ cho ta dừng lại – câu nói ấy chắc hẳn người làm con nào cũng đã từng nghe qua. Gia đình là cái nôi nơi ta khôn lớn, là mái nhà che chở cho ta, là mái ấm đón ta trở về. Gia đình là nơi có mẹ có cha, những người nguyện hy sinh cả đời để mang cho ta những điều tốt đẹp nhất. Công ơn cha mẹ vĩ đại bao nhiêu cho kể xiết.

Cha mẹ là người sinh ra ta và nuôi ta khôn lớn. Mẹ sinh ra ta sau chín tháng mang nặng đẻ đau, dùng cả quãng đời còn lại của mình gắn theo từng bước đi của con. Công ơn sinh thành của cha mẹ to lớn vĩ đại như núi cao biển rộng, vì thế dân gian ta đã có câu:

Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Từ những bước chân đầu đời có vòng tay mẹ ôm lấy, đến khi con bước chân vào đời, mẹ vẫn ở phía sau dang rộng tay để khi con quay lại, con luôn thấy mẹ đợi con nhào vào lòng. Cha là chỗ dựa, là trụ cột của cả gia đình. Cha dạy con cách sống, cách làm việc. Mẹ cùng cha dạy con cách làm người. Cha mẹ cho ta hình hài sinh mệnh, chăm lo cho ta từ bữa ăn đến giấc ngủ, cho đến khi chúng ta có thể tự đứng lên trên đôi chân của mình. làm cha làm mẹ là cả một chặng đường dài không có hồi kết. Làm cha mẹ rồi mới biết rằng ta có thêm nỗi lo canh cánh trong lòng vì đứa con, nhưng cũng có thêm niềm hạnh phúc vì đã có những đứa con ở đời. Cha mẹ chăm sóc, che chở và bảo vệ ta hết mực. Cha mẹ luôn dạy ta những điều hay lẽ phải trong cuộc sống, sao cho chúng ta sống có ý nghĩa, trở thành một người tốt, người lương thiện, thành đạt được mọi người yêu quý trân trọng.

Sự hy sinh cao cả của cha mẹ không bao giờ nói ra với chúng ta, thế nhưng mỗi người con khi lặng lẽ quan sát cha mẹ ta sẽ thấy được rất rõ ràng. Từ bé đến lớn, ta luôn được ăn đồ ăn ngon nhất, mặc quần áo đẹp nhất, mọi thứ đều tốt hơn cha mẹ rất nhiều. Từ những cái bút quyển vở mà ta mang đi học, những món ăn mà ta ăn đều từ những giọt mồ hôi nước mắt của cha mẹ. Người làm con hãy dành ra chút ít thời gian quan sát cha mẹ mình mà xem, đuôi mắt mẹ đã có nhiều nếp nhăn, tóc cha đã thêm nhiều sợi bạc. Ta càng lớn khôn thì cha mẹ cũng càng ngày càng già đi. Ta càng có nhiều mối quan tâm khác trong xã hội thì thế giới của cha mẹ càng ngày càng thu gọn vào ta. Có thể nói trong suốt cuộc đời ta, đằng sau luôn có ánh mắt dõi theo của cha mẹ.

Cha mẹ là người chia sẻ cuàng ta những niềm vui, gánh dùm ta những nỗi buồn. Khi ta gặp những khó khăn thử thách, những vấp ngã trong cuộc sống, cha mẹ sẽ làm mọi cách để giúp đỡ ta, vực ta dậy. Những lúc ấy ta sẽ thấy những nụ cười động viên của bố mẹ để từ đó ta có động lực tiến bước trên con đường mình đã chọn. Thế nhưng đằng sau những góc khuất mà ta không thể nhìn thấy, là những nỗi lo của cha, những giọt nước mắt người mẹ. Khi ta buồn, cha mẹ ta còn buồn hơn nhiều lần thế nhưng họ không hề thể hiện ra để làm vòng tay bảo vệ, che chở và nâng đỡ ta dậy. Và đến khi ta thành công rồi, cái cha mẹ cần không phải là tiền tài báo đáp mà là cuộc sống tốt, ấm no đầy đủ, hạnh phúc của người con. Điều duy nhất họ đòi hỏi ở người con là sự trở về. Trở về để cha mẹ vơi bớt đi nỗi nhớ, để biết con đang sống ra sao và trong mắt cha mẹ, con vẫn là đứa trẻ mà cha mẹ bế ẵm thời thơ bé.

Xem thêm:  Giải thích và chứng minh câu tục ngữ: Ăn quả nhớ kẻ trồng cây

Để báo đáp công lao to lớn vĩ đại ấy, mỗi người làm con trước hết phải sống thật tốt, làm người tốt, sống có tình người như cha mẹ đã dạy. Ta phải có ý chí nghị lực vươn tới thành công để đỡ đần bố mẹ, vơi bớt nỗi lo. Hãy chăm về nhà hơn và mạnh dạn thể hiện tình yêu của mình đối với cha mẹ. Dù chỉ là một cái ôm, một cái nắm tay thì cha mẹ cũng đã rất hạnh phúc rồi. Hãy trân trọng từng phút giây bên cha mẹ, đừng làm cha mẹ buồn. Là một người con ngoan khó hay dễ là tùy thuộc vào mỗi người, là do mình lựa chọn. Hãy là một đứa con ngoan, đứa con hiếu thảo để báo đáp công ơn vĩ đại ấy của cha mẹ.

Chúng ta về sau ai cũng sẽ làm cha, làm mẹ. Thế nhưng đừng để đến lúc làm cha làm mẹ rồi mới thấu hiểu nỗi vất vả và sự hy sinh to lớn của cha mẹ dành cho ta bởi lúc đó là đã quá muộn. Ngay từ bây giờ, chúng ta phải làm tròn đạo hiếu làm con, ngoan ngoãn nghe lời cha mẹ, sống tốt và làm cho cha mẹ tự hào về chúng ta. Mong rằng mỗi chúng ta sẽ luôn là một đứa con ngoan, hiếu thuận và mai sau cũng là một người cha, người mẹ hy sinh hết mình cho con cái.

Suy nghĩ về công ơn cha mẹ – Bài làm 5

Cha mẹ hai từ thiêng liêng hơn bất kì điều gì trên đời. Cha mẹ người cho chúng ta sinh mệnh, người nuôi dưỡng chúng ta, cho chúng ta ăn, cho chúng ta mặc, để chúng ta có thể dần dần trưởng thành. Công cha nghĩa mẹ là thứ mà những đứa con chúng em chẳng bao giờ có thể trả nổi. Quả đúng như câu tục ngữ của ông cha ta:

Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Lời thơ của bài tục ngữ như nhắc nhở mỗi đứa con biết hãy nhớ đến công ơn cha mẹ mình. Khi còn bé, lời thơ luôn luôn xuất hiện trong những câu hát ru của bà, của mẹ, dù đã lớn khôn nhưng lời thơ vẫn luôn in đậm trong tâm trí em:

Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Một lòng thờ mẹ kính cha

Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.

Lời thơ bài tục ngữ mới giản đơn nhưng ý nghĩa thật lớn lao làm sao, nó không chỉ ca ngợi công lao trời biển của cha mẹ mà còn nhắc nhở đạo làm con phải lấy chữ hiếu làm đầu. Hình ảnh được so sánh trong bài thơ làm người đọc liên tưởng đến sự vĩ đại, to lớn và dạt dào của tình cảm gia đình, tình phụ tử cũng như tình mẫu tử. Núi Thái Sơn xuất hiện trong bài ca dao là một ngọn núi cao lớn, hùng vĩ của Trung Quốc. So sánh công ơn của cha đối với mỗi chúng ta dường như còn lớn hơn cả núi Thái Sơn, núi Thái Sơn to lớn bao nhiêu thì công cha cũng lớn bấy nhiêu. Còn Nghĩa mẹ được so sánh với nước trong nguồn chả ra, nước chảy từ nguồn nhưng liệu ai biết được nguồn nước lớn bao nhiêu, dồi dào bao nhiêu? Cũng như liệu ai biết được tình mẹ, nghĩa mẹ vĩ đại, dạt dào bao nhiêu?. Cách so sánh này làm ta nhớ đến câu tục ngữ: “Uống nước nhớ nguồn”, nhắc nhở mỡi chúng ta hãy luôn ghi nhớ về công cha, nghĩa mẹ dành cho chúng ta. Câu tục ngữ đã sử dụng những hình ảnh ví von thật tinh tế, mà cũng thật cụ thể. Hình ảnh so sánh được đưa ra càng làm người đọc dễ dàng nhìn nhận được công cha nghĩa mẹ.

Cha mẹ là người không chỉ cho chúng ta sự sống, mà còn nuôi dưỡng, dạy dỗ chúng ta thành người. Công sinh thành của cha mẹ là rất lớn, là vô giá, không gì đong đếm được. Không có cha mẹ thì cũng không có con cái. Bất cứ một ai trên đời này, anh hùng hay vĩ nhân, người xấu hay kẻ ác nào cũng đều được sinh ra từ cha mẹ của chính mình. Cha mẹ đã sinh ra chúng ta, đã chia sẻ một phần xương thịt để các con có mặt trên đời, chúng ta chính là những phần máu thịt của cha mẹ. Chính vì vậy, công ơn sinh thành của cha mẹ sánh ngang với núi cao, biển rộng, chúng ta phải hiểu cho nỗi lòng, công ơn, sự trả giá mà cha mẹ đã làm cho chúng ta.

Cha mẹ là người nuôi dưỡng chúng ta từ khi mới chào đời, từ tấm bé cho đến lúc trưởng thành, lúc chúng ta có thể tự đứng trên đôi chân của chính mình. Mẹ cho ta dòng sữa ngọt lành. Cha cho ta sinh mệnh. Cha mẹ luôn cố gắng để chúng ta có thể khôn lớn một cách khỏe mạnh, an toàn, không lo lắng gì. Chúng ta từ một hình hài nhỏ xíu cho đến khi biết đi, rồi biết nói, rồi biết đọc, biết viết, biết nấu cơm, quét nhà, biết suy nghĩ rồi đến lúc biết tự đi trên dôi chân của mình, tự mình làm cha mẹ là một chặng đường dài biết bao. Lúc chúng ta lớn dần lên, dần trưởng thành cũng là lúc cha mẹ già yếu đi. Cha mẹ đã dành cho chúng ta tất cả tâm huyết và sức lực của mình.

Không chỉ nuôi dưỡng chúng ta, cho chúng ta ăn, chúng ta mặc, cha mẹ còn dạy dỗ chúng ta cách làm người, cách đối nhân xử thế, cách biết tự lập. Cha mẹ dạy chúng ta bằng những kinh nghiệm, những hiểu biết về đời sống, về đạo làm người của chính bản thân. Sau này, dù chúng ta lớn lên, đi học có thầy cô dạy dỗ, nhưng cha mẹ vẫn là người thầy đầu tiên, người thầy gần gũi nhất của chúng ta.

Chúng ta luôn phải nhớ lời của cha ông: thờ mẹ kính cha phải giữ tròn phận sự của kẻ làm con, phải làm tròn với chữ hiếu của bản thân mình. Hiếu là hiếu thuận, hiếu nghĩa, là cư xử làm sao cho kính trọng, yêu thương. Đó không chỉ là bổn phận, trách nhiệm mà đó cũng là cách sống, đạo đức con người. Chúng ta phải luôn tự nhắc nhở bản thân, phải tuân theo những cách thức ứng xử hợp đạo lý và làm tròn đạo hiếu với cha mẹ.

Cảm ơn các bạn các bạn vừa đọc xong top những bài làm văn Suy nghĩ về công ơn cha mẹ hay nhất. Chúc các viết cho mình một bài văn Suy nghĩ về công ơn cha mẹ thật hay và đạt được kết quả cao.

Suy nghĩ về công ơn cha mẹ
5 (100%) 2 đánh giá
Loading...