Phát biểu cảm nghĩ về truyện ngắn Lão Hạc

Phát biểu cảm nghĩ về truyện ngắn Lão Hạc

Top 5 bài làm văn phát biểu cảm nghĩ về truyện ngắn Lão Hạc hay nhất của các bạn học sinh giỏi đạt điểm cao. Mời các bạn đọc tham khảo và dựa vào đây viết một bài văn phát biểu cảm nghĩ về truyện ngắn Lão Hạc thật hay. Chúc các bạn luôn luôn học tập tốt và đạt được điểm cao.

Phát biểu cảm nghĩ về truyện ngắn Lão Hạc – Bài làm 1

Nhà văn Nam Cao là một nhà văn hiện thực nổi tiếng của nền văn học Việt Nam. Ông có nhiều tác phẩm vô cùng nổi tiếng gây được tiếng vang, có sức lay động lớn tới nền văn học nước nhà. Trong đó truyện ngắn “Lão Hạc” thể hiện nỗi thống khổ của người nông dân trong cảnh nghèo khổ, túng quẫn, bị chà đạp bức bách tới đường cùng, không có lối thoát.

Phát biểu cảm nghĩ về truyện ngắn Lão Hạc

Thông qua tác phẩm “Lão Hạc” nhà văn Nam Cao muốn tố cáo tội ác của chế độ cũ. Một xã hội đã xô đẩy con người tới đường cùng.

Nhân vật lão Hạc là một người nông dân nghèo khổ suốt đời sống trong cảnh nghèo đói. Lão Hạc góa vợ từ sớm, chỉ có một người con trai duy nhất làm nguồn vui, niềm an ủi của đời mình. Lão thương con vô bờ bến, nhưng hoàn cảnh nghèo quá khiến con lão phải bỏ làng đi vào đồn điền cao su lập nghiệp.

Con trai lão bỏ xứ ra đi ôm giấc mộng làm giàu giữa một vùng đất nổi tiếng là khắc nghiệt, bóc lột sức người tới tận xương tủy. Trước khi đi con trai lão có mua về một con chó. Nó chính là người bạn thân thiết duy nhất của lão Hạc trong cuộc sống cô đơn buồn tủi của mình.

Cuộc sống ngày càng khó khăn, lão ăn gì con chó ăn đó. Lão sắp sửa không nuôi nổi nó nữa rồi. Lão thì có thể ăn củ khoai, của chuối, sung luộc. Nhưng, chú chó thì không thể, nó không thể sống lay lắt, qua ngày như ông lão được.

Lão Hạc thương con chó như chính con trai của mình, mọi tâm tư tình cảm của mình lão đều tâm sự với nó. Nên khi lão quyết định bán con chó đi lòng lão đau như có ai cắt thịt mình vậy.

Chính vì vậy lão nghĩ tốt nhất lão không nên sống nữa, nên để lại số tiền mà lão dành dụm được cho đứa con trai duy nhất của mình.Một lý do nữa khiến lão phải tự tử đó chính là vì lão muốn giữ lại mảnh vườn của mình cho con trai lão. Mảnh vườn này chính là tài sản duy nhất của lão có thể cho con trai của mình, chờ khi nó lấy vợ thì còn có chỗ mà ở.

Còn có mảnh đất cắm rùi nhưng, mảnh đất ấy cũng đang có nguy cơ bị chiếm mất khi mà gia đình lão Bá Kiến đang nhăm nhe chiếm mảnh vườn của lão. Nhiều lần lão Bá Kiến cho người làm sang muốn mua lại mảnh vườn. Nhưng Lão Hạc không bán, nên lão Bá Kiến đang âm mưu cướp không mảnh vườn của lão Hạc.

Nghĩ vậy, nên lão Hạc đã tự sắp xếp cho mình một cái chết, một cuộc ra đi gặp ông bà tổ tiên, tự giải thoát cho cuộc đời mình. Cuộc sống của những người nông dân nước ta trong giai đoạn trước cách mạng tháng Tám thật là đau xót biết bao, người nông dân phải chịu một cổ hai ba tầng lớp bóc lột.

Lão Hạc chính là hình ảnh đại diện cho người nông dân ấy, lão bị bóc lột bì chà đạp tới mức cùng quẫn. Nhưng dù thế nào lão vẫn giữ được nhân phẩm, đạo đức của mình, không để cho than danh một đời của lão bị cái nghèo đói làm vẩn đục.

Lão Hạc chết. Nhưng cái chết của lão lại làm cho tác phẩm của Nam Cao trở nên bừng sáng, bởi tinh thần nhân văn cao cả của con người. Nó khiến cho người ta vừa cảm thương vừa nể phục lòng tự trọng của một ông lão nông dân nghèo khổ.

Lão chết nhưng vẫn quyết giữ được mảnh vườn cho con trai mình, bởi tình thương con vô bờ bến. Lão chất nhưng không muốn làm phiền lụy tới mọi người, tới bà con làng xóm. Một người đàn ông có lòng tự trọng, tự tôn. Cái chết của lão Hạc muốn tố cáo tội ác của chế độ phong kiến thực dân.

Đọc tác phẩm “Lão Hạc” của Nam Cao khiến người đọc vô cùng nghẹn ngào xúc động, người ta không chỉ cảm nhận được sự đau khổ của một mình lão Hạc, mà còn cảm nhận được cả sự bần cùng của cả một xã hội, những con người như Binh Tư vì nghèo khó quá mà trở nên hèn người, biến chất, chứ thực chất những người này đều đáng thương cả.

Đó là hình ảnh ông giáo có học thức, có đức độ hiểu biết nhưng lại loay hoay không tìm ra giải pháp cứu thoát cuộc đời mình khỏi áp bức bóc lột, khỏi nỗi lo cơm áo gạo tiền, tất cả những nhân vật trong tác phẩm “Lão Hạc” đều vô cùng đáng thương. Tất cả những số phận, những kiếp người đều đang phải ngụp lặn trong bể khổ, chịu cảnh lầm than nô lệ, chịu cảnh áp bức bóc lột vô cùng tàn nhẫn.

Chính cái nghèo khiến cho ông giáo phải bán đi những quyển sách mà mình vô cùng yêu quý, trân trọng hơn cả mạng sống của mình để đổi lấy được bữa cơm no cho con cái. Tất cả đều xoay vần trong nỗi thống khổ của nhân loại, không tìm ra lối thoát của mình.

Thông qua sự tinh tế, lòng nhân văn sâu sắc của mình tác giả Nam Cao đã viết lên một câu chuyện vô cùng cảm động về số phận người nông dân nghèo khổ. Thông qua tác phẩm của mình nhà văn Nam Cao muốn nói lên cái nhìn nhân sinh quan vô sâu sắc của tác giả.

Phát biểu cảm nghĩ về truyện ngắn Lão Hạc – Bài làm 2

Chúng ta đã từng học qua những truyện như Lão Hạc, Tắt đèn và chắc không mấy ai trong số chúng ta lại không trầm trồ thán phục tài năng nghệ thuật của Nam Cao hay Ngô Tất Tố. Với riêng tôi, dù đã đọc đi đọc lại truyện ngắn Lão Hạc của Nam Cao rất nhiều lần nhưng dường như lần nào tôi cũng lại tìm thấy thêm được một vài điều lý thú. Nó cuốn hút tôi, lay động tôi, khi thì gợi trong tôi sự căm thù, khi lại gọi về chan chứa những yêu thương.

Xem thêm:  Kể lại một lần em được gặp một nhân vật lịch sử

Lão Hạc là sản phẩm của một tấm lòng nhân đạo cao cả. Nó là tình yêu thương, là sự ngợi ca, trân trọng người lao động của Nam Cao. Giống như Ngô Tất Tố cùng nhiều nhà văn thời đó, Nam Cao đã dựng lên hình ảnh người nông dân Việt Nam trước cách mạng với những phẩm chất đáng quý, đáng yêu: chăm chỉ, cần cù, giàu tình yêu thương và giàu đức hy sinh.

Trước cách mạng, Nam Cao say sưa khám phá cuộc sống và tính cách của nông dân. Trong các tác phẩm của ông, môi trường và hoàn cảnh sống của nhân vật chính thường gắn liền với cái nghèo, cái đói, với miếng ăn và với các định kiến xã hội đã thâm sâu vào nếp cảm, nếp nghĩ vào cách nhìn của con người ở nông thôn.

Lão Hạc cũng vậy, suốt đời sống trong cảnh nghèo và cái đói. Lão đã dành hầu như cả đời mình để nuôi con mà chưa bao giờ nghĩ đến mình. Lão thương con vô bờ bến: thương khi con không lấy được vợ vì nhà ta nghèo quá, thương con phải bỏ làng, bỏ xứ mà đi để ôm mộng làm giàu giữa chốn hang hùm miệng sói. Và đọc truyện ta còn thấy lão đau khổ biết nhường nào khi phải bán đi cậu Vàng, kỳ vật duy nhất của đứa con trai. Không bán, lão biết lấy gì nuôi nó sống? Cuộc sống ngày thêm một khó khăn. Rồi cuối cùng, đến cái thân lão, lão cũng không giữ được. Lão ăn củ chuối, ăn sung luộc. Nhưng lão nghĩ, lão “không nên” sống nữa. Sống thêm, nhất định lão sẽ tiêu hết số tiền dành dụm cho đứa con mình. Vậy là, thật đớn đau thay! Lão Hạc đã phải tự “sắp xếp” cái chết cho mình. Cuộc sống của nông dân ta trước cách mạng ngột ngạt đến không thở được. Nhìn cái hiện thực ấy, ta đau đớn, xót xa. Ta cũng căm ghét vô cùng bọn địa chủ, bọn thực dân gian ác.

Lão Hạc chết. Cái chết của Lão Hạc sáng bừng phẩm chất cao đẹp của người nồng dân. Nó khiến ta vừa cảm thương vừa nể phục một nhân cách giàu tự trọng. Lão chết nhưng đã quyết giữ cho được mảnh vườn, chết mà không muốn làm luỵ phiền hàng xóm. Cái chết của Lão Hạc thay cho lời tố cáo cái xã hội phi nhân đạo – một thứ sản phẩm hỗn tạp của phong kiến, thực dân.

Đọc Lão Hạc ta thấy đâu phải chỉ mình lão khổ. Những hạng người như Binh Tư, một kẻ do cái nghèo mà bị tha hoá thành một tên trộm cắp. Đó là ông giáo, một người trí thức đầy hiểu biết nhưng cũng không thoát ra khỏi áp lực của cảnh vợ con rách áo, đói cơm. Cái nghèo khiến ông giáo đã phải rứt ruột bán đi từng cuốn sách vô giá của mình. Nhưng cái thứ ấy bán đi thì được mấy bữa cơm? Vậy ra ở trong truyện tất cả đã đều là Lão Hạc. Lão Hạc phải oằn mình mà chết trước thử hỏi những người kia có thể cầm cự được bao lâu?

Ở tác phẩm Lão Hạc, ta có thấy niềm tin và sự lạc quan của nhà văn vào bản chất tốt đẹp của con người. Thế nhưng điều quan trọng hơn mà nhà văn muốn nhắn gửi đó là một lời tố cáo. Nó cất lên như là một tiếng kêu để cứu lấy con người. Từ chiều sâu của nội dung tư tưởng, tác phẩm nói lên tính cấp bách và yêu cầu khẩn thiết phải thay đổi toàn bộ môi trường sống để cứu lấy những giá trị chân chính và tốt đẹp của con người.

Lão Hạc cho ta một cái nhìn về quá khứ để mà trân trọng nhiều hơn cuộc sống hôm nay. Nó cũng dạy ta, cuộc sống là một cuộc đấu tranh khỏng phải chỉ đơn giản là để sinh tồn mà còn là một cuộc đấu tranh để bảo toàn nhân cách.

Phát biểu cảm nghĩ về truyện ngắn Lão Hạc – Bài làm 3

Nhà văn Nam Cao rất nổi tiếng nền văn học nước nhà, ông sáng tác nhiều tác phẩm nổi tiếng cho văn học nước nhà. Truyện ngắn “Lão Hạc” là một trong số các tác phẩm thể hiện nỗi khổ người nông dân trong cảnh nghèo khổ, túng quẫn, bí bách dẫn đến con đường chết, Lão Hạc là nhân vật như vậy.

Lão Hạc xuất thân là người nông dân sống cảnh nghèo đói, khổ cực, Lão Hạc góa vợ, hoàn cảnh khó khăn buộc lão phải để con lão bỏ làng đi vào đồn điền cao su làm ăn. Với lão chỉ còn người bạn duy nhất đó là con chó mà con trai lão đã mua.

Lão thương con chó lắm, có gì cũng cho nó ăn, chăm sóc chu đáo nhưng cuộc sống nghèo đói, lão không có mà ăn lấy đâu cho nó ăn. Cuối cùng quyết định bán con chó đi, một quyết định khiến chính bản thân lão cũng cảm thấy có lỗi.

Cuộc sống ngày càng túng quẫn lão quyết định không nên sống, lão tự tử để số tiền dành dụm được cho đứa con trai cùng mảnh đất cũng để lại cho nó. Nhân vật Lão Hạc tự sắp xếp trước cái chết, một cái chết giải thoát, đây là tình cảnh chung của người nông dân nghèo khổ, túng quẫn bị áp bức đến đường cùng.

Nhân vật Lão Hạc trong những thời khắc cuối cùng vẫn giữ được nhân phẩm, đạo đức không để cho thân danh một đời bị nghèo đói làm vẩn đục. Cái chết đó chính là tâm điểm của tác phẩm khi sáng lên tinh thần nhân văn cao cả của con người, càng khiến người đọc cảm phục hơn tinh thần của một người nông dân nghèo khổ.

Loading...

Tác phẩm Lão Hạc khiến người đọc không khỏi xót xa, nghẹn ngào trước một lão nông đến chết vẫn giữ được nhân phẩm của mình. Hình ảnh ông giáo học thức nhưng vẫn không tìm ra giải pháp cứu thoát cuộc đời mình khỏi áp bức bóc lột, nỗi lo cơm áo gạo tiền, các nhân vật trong truyện đều vô cùng đáng thương.Số phận của họ đều đang chịu cảnh bí bách, áp bức bóc lột đến thậm tệ.

Xem thêm:  Dựa vào nội dung phần đầu tác phẩm “Chuyện người con gái Nam Xương”

Tác giả đã cho người đọc thấy cái nhìn chân thực, sâu sắc về những con người nghèo khổ trong xã hội xưa, qua đó chính là cái nhìn nhân sinh của tác giả Nam Cao.

Phát biểu cảm nghĩ về truyện ngắn Lão Hạc – Bài làm 4

Sự nhân đạo là điểm nhấn tạo nên sự khác biệt ở những tác phẩm xuất sắc vào thời đại trước cách mạng. Viết về người nông dân, cũng là một cách để các tác giả biểu đạt cảm xúc, tâm tư với những gì tầng lớp này thông qua cuộc sống của họ đã thể hiện, đã đem đến cho xã hội và cũng là cách để góp phần tạo nên những giá trị nhân đạo kéo dài mãi trong tấm lòng của thế hệ sau. Truyện ngắn Lão Hạc của nhà văn Kim Lân nằm trong số đó, càng đọc càng thấy cuốn hút.

Những con người nông dân ta dù xưa và nay bao giờ cũng hiện lên với những đức tính, phẩm chất cao quý như sự cần cù, chăm chỉ, lòng hy sinh và tất nhiên cũng rất giàu tình yêu thương. Nhưng sự cao quý, sự đẹp tuyệt nhân cách không toát hết lên được khi nằm ở hoàn cảnh thông thường, tác giả Kim Lân hiểu điều đó, có phần gắn với thực tế, Ông biết đặt những nhân vật vào cái nghèo, cái đói,với vòng vây của định kiến xã hội không dứt, nói chung là vào nghịch cảnh theo những tình huống đặc sắc của câu truyện, con người lúc đó phải tự đối diện với những điều đó, để xem họ sẽ chọn lối đi nào cho mình hoặc là cam chịu hai là bước qua.

Nhân vật chính của cả câu truyện được tác giả dồn toàn tâm toàn ý mà thể hiện đó là Lão Hạc, một người nông dân chính gốc, từ tấm bé đến lúc lớn lên cuộc sống của ông chỉ là quanh quẩn bên cái làng, cái sự nghèo đói, vất vả. Ở Lão là tình yêu thương  tuyệt vời, cũng là tất yếu cái cảnh “gà trống nuôi con” bỗng chốc ập đến, vậy nên vừa biết hy sinh tất cả cho con, không một phút nghĩ về mình. Thương con ông thương luôn cả cuộc đời trưởng thành của con, ánh mắt ấy dõi theo chúng cho đến tận cuối đời, thương khi con không lấy được vợ vì nhà ta nghèo quá, ông cũng thương con vì quẫn trí để phải bỏ làng, bỏ xứ mà đi, ôm mộng làm giàu giữa chốn nguy hiểm, đi mà không biết ngày trở về -đồn điền cao su.

Bắt đầu từ đây, cuộc sống không có con trai, những tưởng ông cũng sẽ bớt khổ, bớt lo. Nhưng không, biến cố lại xảy đến theo những dòng tiếp của câu truyện. Vốn là người có lòng thương động vật, nên dễ hiểu ông yêu quý con Vàng- một con chó, một người bạn tri kỷ, một kỷ vật duy nhất của người con trai để lại, cũng đến quên cả bản thân, ông âu yếm, tôn trọng nó mà gọi là “Cậu Vàng”. Nghịch cảnh gõ cửa, ông đã ngấp nghé cái tuổi già, rồi phải trải qua trận ốm nặng, nên lão không thể đi làm, đương nhiên không có tiền nuôi bản thân huống hồ gì là con chó ấy, với lòng cương quyết muốn giữ nguyên vẹn số tiền dành dụm cho cậu con trai, cũng hết mực nghĩ rằng “Không bán, lão biết lấy gì nuôi nó sống?”. Không còn cách nào khác, ông chọn cách đau đớn dù biết sau đó nỗi khổ tâm, sự có lỗi lương tâm sẽ dằn vặt ông mãi, chúng ta phải chứng kiến cảnh Lão bán chó, trong nghẹn ngào mới hiểu được sự khốn khổ, ánh lên đó là sự nhân hậu, sự vô cùng trong sạch của người dân nghèo, Lão bán chó không phải lấy tiền hưởng thụ, mà trong thâm tâm Lão chỉ nghĩ đến tương lai, tâm sự rồi nhờ ông giáo- người bạn,người tri thức nghèo, người hàng xóm thân thiết lo chuyện mà chay về sau. Rồi cái ngày đen tối, đau đớn ấy cũng đi qua, kéo theo một đoàn dài những ngày cô đơn, lãnh lẽo nhất, hết “ăn củ chuối, ăn sung luộc” cho qua ngày, ông lão nghĩ lão “không nên” sống nữa. Sống thêm, nhất định lão sẽ tiêu hết số tiền dành dụm cho đứa con mình.Ông cũng đầy tự trọng, nhân cách sáng ngời, khi không bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ đi xin, đi vay người khác để sống tạm bợ cho qua ngày. Bèn tính toán đến cái chết của mình, như để giải thoát cho cuộc đời khốn khó, túng bẫn, ngột ngạt đã đeo bám ông.  Lão Hạc ra đi  một cách đau đớn, quằn quại để lại những suy  nghĩ đeo đẳng cho những nhân vật khác trong truyện và cho cả độc giả.
Câu truyện để lại nhiều bài học, suy nghĩ giá trị, Nếu phân tích kỹ, ta thấy cái nghèo cái đói bủa vây khắp các nhân vật, họ sống khó khăn,xót xa chấp nhận một cuộc đời tăm tối, bế tắc của người nông dân nghèo trong xã hội cũ hết thảy đều giống như Lão Hạc kia, vậy nên cái chết của Lão là đi kèm với lời tố cáo cái xã hội phi nhân đạo,một thứ sản phẩm hỗn tạp của phong kiến, thực dân, tiếng kêu thất thanh để lại vang vọng hãy cứu lấy con người.

Câu chuyện là sự chân thực, thấm đượm chất trữ tình vào trong nhân vật, sự ca ngợi, trên hết thảy là  ý thức về nhân cách, lòng tự trọng cao quý trong tính cách người nông dân trong xã hội xưa là biểu hiện tuyệt vời cho tình nhân đạo rạng ngời. Truyện ngắn Lão Hạc cho ta những suy nghĩ về quá khứ để hướng đến những giá trị tích cực cho tương lai. Vì vậy, câu truyện sẽ vẫn còn mãi với thời gian, đóng góp cho vẻ đẹp nền văn học Việt Nam.

Xem thêm:  Kể về một cuộc gặp gỡ với các anh bộ đội – Ngữ Văn 9

Phát biểu cảm nghĩ về truyện ngắn Lão Hạc – Bài làm 5

Sự nhân đạo là điểm nhấn tạo nên sự khác biệt ở những tác phẩm xuất sắc vào thời đại trước cách mạng. Viết về người nông dân, cũng là một cách để các tác giả biểu đạt cảm xúc, tâm tư với những gì tầng lớp này thông qua cuộc sống của họ đã thể hiện, đã đem đến cho xã hội và cũng là cách để góp phần tạo nên những giá trị nhân đạo kéo dài mãi trong tấm lòng của thế hệ sau. Truyện ngắn Lão Hạc của nhà văn Kim Lân nằm trong số đó, càng đọc càng thấy cuốn hút.

Những con người nông dân ta dù xưa và nay bao giờ cũng hiện lên với những đức tính, phẩm chất cao quý như sự cần cù, chăm chỉ, lòng hy sinh và tất nhiên cũng rất giàu tình yêu thương. Nhưng sự cao quý, sự đẹp tuyệt nhân cách không toát hết lên được khi nằm ở hoàn cảnh thông thường, tác giả Kim Lân hiểu điều đó, có phần gắn với thực tế, Ông biết đặt những nhân vật vào cái nghèo, cái đói,với vòng vây của định kiến xã hội không dứt, nói chung là vào nghịch cảnh theo những tình huống đặc sắc của câu truyện, con người lúc đó phải tự đối diện với những điều đó, để xem họ sẽ chọn lối đi nào cho mình hoặc là cam chịu hai là bước qua.

Nhân vật chính của cả câu truyện được tác giả dồn toàn tâm toàn ý mà thể hiện đó là Lão Hạc, một người nông dân chính gốc, từ tấm bé đến lúc lớn lên cuộc sống của ông chỉ là quanh quẩn bên cái làng, cái sự nghèo đói, vất vả. Ở Lão là tình yêu thương  tuyệt vời, cũng là tất yếu cái cảnh “gà trống nuôi con” bỗng chốc ập đến, vậy nên vừa biết hy sinh tất cả cho con, không một phút nghĩ về mình. Thương con ông thương luôn cả cuộc đời trưởng thành của con, ánh mắt ấy dõi theo chúng cho đến tận cuối đời, thương khi con không lấy được vợ vì nhà ta nghèo quá, ông cũng thương con vì quẫn trí để phải bỏ làng, bỏ xứ mà đi, ôm mộng làm giàu giữa chốn nguy hiểm, đi mà không biết ngày trở về -đồn điền cao su.

Bắt đầu từ đây, cuộc sống không có con trai, những tưởng ông cũng sẽ bớt khổ, bớt lo. Nhưng không, biến cố lại xảy đến theo những dòng tiếp của câu truyện. Vốn là người có lòng thương động vật, nên dễ hiểu ông yêu quý con Vàng- một con chó, một người bạn tri kỷ, một kỷ vật duy nhất của người con trai để lại, cũng đến quên cả bản thân, ông âu yếm, tôn trọng nó mà gọi là “Cậu Vàng”. Nghịch cảnh gõ cửa, ông đã ngấp nghé cái tuổi già, rồi phải trải qua trận ốm nặng, nên lão không thể đi làm, đương nhiên không có tiền nuôi bản thân huống hồ gì là con chó ấy, với lòng cương quyết muốn giữ nguyên vẹn số tiền dành dụm cho cậu con trai, cũng hết mực nghĩ rằng “Không bán, lão biết lấy gì nuôi nó sống?”. Không còn cách nào khác, ông chọn cách đau đớn dù biết sau đó nỗi khổ tâm, sự có lỗi lương tâm sẽ dằn vặt ông mãi, chúng ta phải chứng kiến cảnh Lão bán chó, trong nghẹn ngào mới hiểu được sự khốn khổ, ánh lên đó là sự nhân hậu, sự vô cùng trong sạch của người dân nghèo, Lão bán chó không phải lấy tiền hưởng thụ, mà trong thâm tâm Lão chỉ nghĩ đến tương lai, tâm sự rồi nhờ ông giáo- người bạn,người tri thức nghèo, người hàng xóm thân thiết lo chuyện mà chay về sau. Rồi cái ngày đen tối, đau đớn ấy cũng đi qua, kéo theo một đoàn dài những ngày cô đơn, lãnh lẽo nhất, hết “ăn củ chuối, ăn sung luộc” cho qua ngày, ông lão nghĩ lão “không nên” sống nữa. Sống thêm, nhất định lão sẽ tiêu hết số tiền dành dụm cho đứa con mình.Ông cũng đầy tự trọng, nhân cách sáng ngời, khi không bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ đi xin, đi vay người khác để sống tạm bợ cho qua ngày. Bèn tính toán đến cái chết của mình, như để giải thoát cho cuộc đời khốn khó, túng bẫn, ngột ngạt đã đeo bám ông.  Lão Hạc ra đi  một cách đau đớn, quằn quại để lại những suy  nghĩ đeo đẳng cho những nhân vật khác trong truyện và cho cả độc giả.
Câu truyện để lại nhiều bài học, suy nghĩ giá trị, Nếu phân tích kỹ, ta thấy cái nghèo cái đói bủa vây khắp các nhân vật, họ sống khó khăn,xót xa chấp nhận một cuộc đời tăm tối, bế tắc của người nông dân nghèo trong xã hội cũ hết thảy đều giống như Lão Hạc kia, vậy nên cái chết của Lão là đi kèm với lời tố cáo cái xã hội phi nhân đạo,một thứ sản phẩm hỗn tạp của phong kiến, thực dân, tiếng kêu thất thanh để lại vang vọng hãy cứu lấy con người.

Câu chuyện là sự chân thực, thấm đượm chất trữ tình vào trong nhân vật, sự ca ngợi, trên hết thảy là  ý thức về nhân cách, lòng tự trọng cao quý trong tính cách người nông dân trong xã hội xưa là biểu hiện tuyệt vời cho tình nhân đạo rạng ngời. Truyện ngắn Lão Hạc cho ta những suy nghĩ về quá khứ để hướng đến những giá trị tích cực cho tương lai. Vì vậy, câu truyện sẽ vẫn còn mãi với thời gian, đóng góp cho vẻ đẹp nền văn học Việt Nam.

Cảm ơn các bạn các bạn vừa đọc xong top 5 bài bàm văn phát biểu cảm nghĩ hay nhất về truyện ngắn Lão Hạc. Chúc các bạn có một bài văn phát biểu cảm nghĩ về truyện ngắn Lão Hạc thật hay và đạt được điểm cao nhé!

Phát biểu cảm nghĩ về truyện ngắn Lão Hạc
5 (100%) 1 đánh giá
Loading...

Từ khóa tìm kiếm:

  • phát biểu cảm nghĩ về lão hạc