Văn mẫu lớp 12

Phân tích nhân vật viên quản ngục trong tác phẩm Chữ người tử tù

Đề bài: Phân tích nhân vật viên quản ngục trong Chữ người tử tù

Bài làm

Vang bóng một thời là một trong những tác phẩm xuất sắc của Nguyễn Tuân viết về một thời đã qua với những dấu ấn của văn hóa nghệ thuật, truyền thống đạo đức đã bị xếp lùi vào quá khứ. Điều đó tác động vào tâm hồn Nguyễn Tuân với những điều tiếc nuối khôn nguôi. Trong tập truyện, tác phẩm Chữ người tử tù được xem là tác phẩm mang dấu ấn sâu sắc nhất với bạn đọc. Ngoài hình tượng nhân vật Huấn Cao, nhân vật Quản ngục cũng là nhân vật nổi bật trong tác phẩm – nhân vật được xem là mang vẻ đẹp của một thanh âm trong trẻo xen giữ bản nhạc mà nhạc luật đều hỗn loạn xô bồ

Huấn Cao là một người anh hùng của dân tộc. Ông đã dành cả cuộc đời mình để đấu tranh cho những điều chính nghĩa để bảo vệ cuộc sống của nhân dân nhưng đáng tiếc thay số phận bi kịch, cuộc khởi nghĩa của ông gặp thất bại và ông bị kết án tử hình, phải chuyển đến một nhà lao,nơi đó có vien quản ngục để chờ ngày phán quyết .

Nhân vật viên quản ngục trong tác phẩm được miêu tả là là một người biết đọc” “vỡ nghĩa sách thánh hiền từ ngày còn bé”. Sống ở nơi chỉ thấy những gian ác, những lọc lừa nhau, suốt ngày chỉ nghe thấy tiếng chửi bới, rồi gào khóc thê thiết nhưng viên quản ngục, người nắm giữ quyền lực cao nhất trong trại giam này lại là một người có “ tính cách dịu dàng”, luôn là một người điềm tĩnh, kín đáo. Quản ngục được Nguyễn Tuân được ví như một đóa hoa thơm sống giữa bùn lầy, là “thanh âm trong trẻo xen giữ bản đàn mà nhạc luật đều hỗn loạn xô bồ”.

Xem thêm:  So sánh gương mặt đất nước trong hai bài thơ cùng mang tên Đất nước của Nguyễn Đình Thi và Nguyễn Khoa Điềm

Ngay từ khi mới mở đầu câu chuyện cuộc trò chuyện giữ viên quản ngục và thầy thơ lại trong chốn ngục từ khiến cho người đọc cảm khái nhiều sự bất ngờ. Không phải là những âm thanh hỗn độn, nháo nhác, quát nạt hay gào thét mà người ta vẫn hình dung thường hay có trong chốn lao tù khổ sai mà lại là vẻ tĩnh lặng, cuộc trò chuyện nhẹ nhàng. Viên quản ngục như thấy mình đang ngờ ngợ về cái tên Huấn Cao, một con người mà ông đã được nghe danh đã lâu về cái tài cái đức, ông dò hỏi thầy Thơ lại với thái độ quan tâm nhiệt tình, tỏ rõ tấm lòng vốn bấy lâu ngưỡng mộ, ông ngỏ ý cùng thầy thơ lại một cách kín đáo.

phan tich nhan vat vien quan nguc trong tac pham chu nguoi tu tu - Phân tích nhân vật viên quản ngục trong tác phẩm Chữ người tử tù

Phân tích nhân vật viên quản ngục

Khi hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, biết được vì sao Huấn Cao có mặt tại đây thì từ gương mặt đến tâm trạng của viên quản ngục thay đổi hẳn. Ông ngồi tư lự “khuôn mặt băn khoăn ngồi bóp thái dương…”, trong ông đang mang một cảm xúc cơ hồ, nhiều sự buồn bực, lo lắng trước một nhân cách lớn, một nhân tài sắp bị hủy diệt. Ông nghĩ đến chuyện sẽ biệt đãi Huấn Cao, bởi với những điều mà ông biết về Huấn Cao, một con người có tài, có chí, có nhân cách thì quả thực khiến ông khâm phục. vô cùng. Được gặp Huấn Cao trong lòng ông bỗng nổi lên lòng ham muốn, nhưng nói đúng hơn là ước nguyện được Huấn Cao cho chữ để treo ở trong nhà, cái tiếng có chữ Huấn Cao treo ở trong nhà là quý lắm viên quản ngục đã biết từ lâu. Tuy nhiên cái ước nguyện cao quý của ông, cái suy nghĩ muốn biệt nhỡn liên tài của ông là vô cùng mạo hiểm với ông. Bởi ông vốn là quản ngục, là người quyền uy trong bộ máy cai trị nhà tù, cai quản những kẻ tù tội, vậy mà ông lại có những suy nghĩ và hành động như vậy, nếu chuyện này mà không may bị phát giác, chính ông cũng dễ gặp hiểm nguy, cái sự hiểm nguy khôn lường. Nhưng chính cái sở nguyện đó lại giúp cho chúng ta có thể hiểu hơn về quản ngục, biết được ông là một người biết trân quý cái đẹp

Xem thêm:  Cảm nhận về bài thơ Tây Tiến của nhà thơ Quang Dũng

Và những hành động về sau của viên quản ngục càng khiến cho con người ta cảm thấy trân trọng con người và nhân cách của ông. Ông biệt đãi Huấn Cao bằng rượu thịt mà không hề sợ bị dèm pha. Ông còn đích thân đến chào hỏi, thăm Huấn cao, và dù bị Huấn Cao khước từ, bị Huấn Cao tỏ vẻ khinh ghét ra mặt nhưng ông cũng không thấy buồn lòng, ngược lại còn thấu hiểu cho Huấn Cao. Ông là một con người rất biết nghĩ cho người khác . Và chính tấm lòng cảm khái của ông đã khiến cho Huấn Cao hiểu về ông, Huấn Cao đã hiểu được ước nguyện chính đáng của ông và không phụ lòng ông, đã cho ông chữ.

Cảnh cho chữ được coi là cảnh đắt giá, xưa nay hiếm diễn ra trong một đêm tối trong trại giam tỉnh Sơn, trong không gian chật hẹp, ẩm thấp, tường thì toàn mạng nhện, dưới nền dất đầy phân chuột, phân gián. Nổi bật không gian mịt mờ, tăm tối đó là hình ảnh bó đuốc với ánh sáng rực rỡ, tấm lụa trắng tinh còn nguyên vẹn lần hồ…và mùi thơm của chậu mực. Ánh sáng cùng những thứ đồ của chữ nghĩa, nghệ thuật tạo nên một không khí tươi sáng lấn át những ám khí nơi ngục tù này. Người tù hiên ngang sáng tạo nghệ thuật, người quản tù thì khúm núm kính cẩn trước nghệ thuật. Sự khúm núm ấy không chút gì là mang vẻ hèn nhát, sợ sệt mà là thái độ thành kính, xúc động trước cái đẹp. Những lời khuyên của Huấn Cao với viên quản ngục là hãy rời xa nơi này để giữ cho mình tấm thiện tình thiên lương được quản ngục cung kính đón nhận, vái lạy trước Huấn Cao, vái lạy trước cái đẹp.

Xem thêm:  Phân tích giá trị nhân đạo sâu sắc của truyện ngắn Vợ nhặt của Kim Lân

Nhà văn Nguyễn Tuân đã đặt nhân vật quản ngục vào tình huống giàu kịch tính với những điều đối lập rất rõ rệt, qua đó làm nổi bật lên tính cách và phẩm giá của viên quản ngục, là một con người yêu cái đẹp, biết thưởng thức và trân trọng cái đẹp.

Minh Tuệ

Post Comment