Nhân ngày 20/11, kể cho các bạn nghe về một kỉ niệm đáng nhớ giữa mình và thầy, cô giáo cũ

Nhân ngày 20/11, kể cho các bạn nghe về một kỉ niệm đáng nhớ giữa mình và thầy, cô giáo cũ

Hướng dẫn

Nhân ngày 20/11, kể cho các bạn nghe về một kỉ niệm đáng nhớ giữa mình và thầy, cô giáo cũ

Bài mẫu 1: Nhân ngày 20/11, kể cho các bạn nghe về một kỉ niệm đáng nhớ giữa mình và thầy, cô giáo cũ
Hôm nay tôi sẽ về thăm thầy. Tôi và thầy sẽ lại ngồi nói chuyện, cùng ôn lại những kỉ niệm của ngày xưa. Tôi sẽ kể cho thầy nghe những mệt mỏi, áp lực của những năm học cấp ba để được nghe thầy động viên, khuyên nhủ và mạnh mẽ như cách thầy vẫn làm ngày xưa.

Bài làm

“Thầy kể về vầng trăng, trong ca dao thuở nào

Thầy kể về cơn mưa, trên đồng ruộng bao la

Vầng răng vàng lục bát, ai mang xẻ làm đôi

Cơn mưa từ câu hò, chập chờn cánh cò bay…”

Những câu hát vang vọng từ chiếc đài cũ kĩ nhưng cũng làm tôi nhớ tới thầy tôi, người thầy đã gắn bó với tôi suốt 4 năm cấp hai, thầy Minh dạy toán. Hôm nay cũng là ngày 20/11, ngày của các thầy, các cô, để chúng tôi tri ân các thầy cô vì tất cả những gì thầy cô mang lại cho chúng tôi.

Như một thước phim quay chậm, những kỉ niệm về thầy Minh cứ thế ùa về trong tâm trí tôi. Thầy Minh là giáo viên chủ nhiệm của tôi từ năm lớp 6. Từ những ngày đầu bỡ ngỡ bước chân vào cấp hai, thầy Minh đã khiến tôi cảm thấy rất yên tâm trong một ngôi trường mới, những người bạn mới. Dáng người thầy dong dỏng cao. Lúc nào thầy cũng lên lớp với một trang phục chỉnh tề: áo sơ mi, quần âu và chiếc cặp da đã sờn cũ. Giọng nói của thầy trầm trầm, khuôn mặt chữ điền và nụ cười hiền lành của thầy chính là liều thuốc tinh thần cho lũ học trò nghịch ngợm chúng tôi. Tôi còn nhớ như in một kỉ niệm của tôi với thầy, vào năm tôi học lớp 8.

Buổi sáng hôm ấy trời nắng nhẹ, bầu trời cao và trong vắt. Tiếng chim hót líu lo với những cô cậu đang nhảy nhót truyền từ cành này sang cành khác. Bản đồng ca ấy sáng nào tôi cũng được nghe trên con đường tới trường. Cánh cổng trường đang dần hiện ra trước mắt. Tôi bước nhanh hơn để vào trường. Lúc này vẫn còn sớm nên trên sân trường chỉ lác đác vài bạn học sinh đang tụm lại hỏi han nhau về bài vở hay những câu chuyện trong lớp mà thôi. Tôi đi vào lớp, để cặp vào ngăn bàn của mình rồi chạy ra sân chơi. Tôi thích nhất là cây xoài ở sân đằng sau của trường. Đó là một không gian yên tĩnh và tôi đã tự cho nó là căn cứ bí mật của riêng tôi. Nhưng hôm nay tôi vừa ra đến nơi thì tôi thấy bất ngờ, tôi nhìn thấy thầy Minh đang ngồi ở đó, trên phiến đá mà tôi vẫn hay ngồi. Khuôn mặt thầy mệt mỏi, hai tay thầy ôm lấy đầu. Quần áo của thầy không thẳng thớm, chỉn chu như mọi ngày mà có những nếp nhăn. Tôi rụt rè tiến lại gần thầy, không dám lên tiếng. Vì trong nhận thức của tôi, thầy là một người vui vẻ, yêu đời, hiền từ như một ông Bụt vậy. Điều ấy cũng có nghĩa là không có gì mà thầy không làm được cả. Nhưng giờ nhìn thấy thầy như thế, tôi lại thấy hơi lo lắng. Nghe thấy tiếng động, thầy ngẩng lên nhìn tôi. Tôi lúng túng:

– Em…em chào thầy ạ!

– Ngân đấy à? – Thầy nói bằng giọng trầm trầm nhưng có vẻ như mang theo cả sự mệt mỏi nữa.

– Vâng ạ – Tôi nói rồi ngồi xuống bên cạnh thầy, rụt rè hỏi, thầy bị ốm sao thầy?

– Không em ạ – thầy thở dài, thầy có chút chuyện gia đình thôi. Hôm nay thầy thấy hơi mệt.

– Vậy sao thầy không xin nghỉ ạ? Bọn em ốm cũng được xin phép nghỉ học đấy thầy. Nếu thầy mệt thì thầy xin nghỉ ở nhà cho mau khỏe. – Tôi nói thật hồn nhiên, vì khi ấy tôi chỉ nghĩ đơn giản là mệt thì phải nghỉ, chỉ thế thôi.

– Không được, các em sắp thi học kì rồi, thầy mà nghỉ sẽ chậm trễ bài học của mấy đứa.

Tôi yên lặng không nói gì. Thầy của tôi là như thế đấy, thầy không bao giờ để chuyện cá nhân làm ảnh hưởng tới công việc của mình, ảnh hưởng tới chúng tôi. Có lẽ vì thế mà tôi luôn kính trọng và yêu thương thầy, như một người cha thứ hai vậy.

– Thầy ơi, nhà thầy có chuyện gì thế ạ?

Thầy nhìn tôi một lúc thật lâu rồi khẽ kể, vẫn bằng cái giọng trầm trầm mệt mỏi đấy. Thầy kể với tôi về thời thơ ấu nghèo khó, vất vả, khi mẹ thầy phải chạy vạy từng bữa ăn để nuôi lớn anh chị em thầy. Thầy là con út, lại thông minh nên được cả nhà chăm sóc, vun vén và lo cho đi học. Thầy kể về quãng đời sinh viên thầy phải vật lộn, vừa học vừa đi làm thêm tự trang trải cuộc sống. Thầy kể khi thầy lấy vợ, cả vợ và thầy đều nghèo nhưng hai người vẫn yêu và đến với nhau, vì thầy và cô tin tưởng vào tương lai. Thầy kể về cuộc sống hiện tại của thầy, với cô con gái nhỏ và gia đình hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc dường như đang quay lưng với thầy khi con gái thầy vừa phát hiện ra bị ung thư máu giai đoạn cuối. Thầy đau đớn và dằn vặt bởi thầy không dành thời gian ở cạnh con bé nhiều hơn. Thầy thấy buồn và bất lực khi chứng kiến con gái thầy đau đớn và bị hành hạ bởi những đợt điều trị. Tóc con bé cứ rụng dần đi, khuôn mặt cứ trắng bệch và xanh xao. Thầy dừng lại một chút, rồi tiếp tục với đôi mắt đỏ hoe:

– Mỗi lần nhìn thấy các em, thầy lại thấy thương con gái thầy. Nó còn bé quá em ạ. Lẽ ra nó cũng được chạy nhảy, nô đùa, nghịch ngợm như mấy đứa nhưng giờ nó chỉ nằm yên trên giường bệnh thôi.

– Bạn ấy có khóc không thầy? Vì ở bệnh viện bị tiêm thuốc, đau lắm – tôi nói

– Nó không khóc em ạ – thầy thở dài, nếu nó khóc thì thầy còn thấy nhẹ lòng, nhưng nó nhất định không khóc, cũng không quấy nên thầy mới càng đau lòng hơn.

Tôi chỉ nghe được đến chừng ấy. Bởi tôi thấy thầy tôi sao kiên cường quá. Khi ấy tôi chưa đủ lớn để có thể hiểu hết được những lời thầy nói. Mãi đến sau này, tôi mới hiểu thầy tâm sự với một con bé chỉ mới mười mấy tuổi đầu là tôi để thầy có thể tìm kiếm được một điểm tựa tâm hồn, lúc thầy đang chới với nhất. Thầy biết là tôi không hiểu hết được nỗi đau và sự dằn vặt của thầy nhưng thầy vẫn kể, bởi đó chỉ là cách để thầy chia sẻ với tôi, để thầy cảm thấy nhẹ lòng hơn một chút. Dù đang lo lắng như thế nhưng thầy vẫn đến lớp để dạy chúng tôi vì chúng tôi sắp thi. Người thầy ấy, tâm huyết ấy tôi khó có thể tìm thấy được ở người thầy nào tôi gặp sau này nữa.

Hôm nay tôi sẽ về thăm thầy. Tôi và thầy sẽ lại ngồi nói chuyện, cùng ôn lại những kỉ niệm của ngày xưa. Tôi sẽ kể cho thầy nghe những mệt mỏi, áp lực của những năm học cấp ba để được nghe thầy động viên, khuyên nhủ và mạnh mẽ như cách thầy vẫn làm ngày xưa.

Bài mẫu 2: Bài mẫu kể cho các bạn nghe về một kỉ niệm đáng nhớ giữa mình và thầy, cô giáo cũ

Hôm nay tôi sẽ về thăm thầy. Tôi và thầy sẽ lại ngồi nói chuyện, cùng ôn lại những kỉ niệm của ngày xưa. Tôi sẽ kể cho thầy nghe những mệt mỏi, áp lực của những năm học cấp ba để được nghe thầy động viên, khuyên nhủ và mạnh mẽ như cách thầy vẫn làm ngày xưa.

Bài làm

Ngày ấy, có được cây viết máy Hero của Trung Quốc là niềm mơ ước lớn lao của bất cứ đứa học trò nào. Cả khối lớp bảy trường tôi chỉ có khoảng năm đứa con nhà khá giả là có được diễm phúc ấy. Thế mà vào ngày sinh nhật của tôi, tôi lại được ba mẹ tặng cho một cái. Khỏi phải nói niềm sung sướng và kiêu hãnh của tôi khi mang cây viết đến lớp.

Xem thêm:  Giải thích câu ca dao: Bầu ơi thương lấy bí cùng. Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn

Khoảng một tuần sau – tôi còn nhớ hôm ấy là thứ bảy – ra chơi vào tôi rụng rời cả tay chân: cây viết của tôi đã không cánh mà bay. Cả lớp lập tức xôn xao, đứa bò xuống gầm bàn, ngăn cặp, đứa rũ tung sách vở của tôi xem cây viết có lẫn vào không. Tôi cũng máy móc làm theo mấy bạn, mặcdù nhớ chắc chắn rằng trước khi ra khỏi lớp mình đã cất cây viết vào hộp. Đúng lúc đó thì cô Hoa bước vào lớp.

Sau khi nghe các tổ báo cáo tình hình xong, cô Hoa bảo tôi đứng lên kể chi tiết về sự việc cho cô nghe. Tôi hăm hở kể tất cả: nào là cây viết hiệu gì, màu gì, ai cho, thường hay để đâu, mất vào lúc nào…

Thằng Kiệt nhanh nhảu:

– Cô cho xét cặp hết lớp mình là ra liền đi cô!

Cô Hoa hình như không nghe thấy lời nó:

– Ra chơi hôm nay có ai ở lại canh lớp?

– Dạ Thảo và Mai ạ.

Mai đứng lên:

– Thưa cô, em định ở lại canh lớp với Thảo cho vui, nhưng Thảo nói em cứ ra ngoài sân chơi đi, để mình Thảo ở lại canh lớp được rồi.

Lập tức trong lớp nổi lên tiếng nhao nhao:

– Xét cặp Hồng Thảo đi cô… Xét cặp Hồng Thảo đi cô…

Xung quanh tôi, đám bạn dang dồn mắt về phía Hồng Thảo, chỉ chờ cô ra lệnh là sẽ lục tung chiếc cặp kia ngay lập tức mà cô Hoa thì vốn nổi tiếng là cô giáo nghiêm khắc nhất trường.

Mặt Hồng Thảo hết đỏ bừng lên rồi lại tái mét đi. Nó run rẩy lắp bắp:

– Em không lấy đâu cô… Không phải em…

– Thôi, các em, hết giờ rồi, sau tiết này cô còn bận họp giáo vụ. Thứ hai cô sẽ giải quyết tiếp – Cô Hoa đột ngột lên tiếng rồi bước ra cửa, nhanh đến nỗi cả lớp ngơ ngác không kịp đứng dậy chào.

Sáng thứ hai, sau giờ chào cờ, bao giờ nhà trường cũng dành khoảng mười lăm phút cho cô giáo chủ nhiệm dặn dò lớp. Cô Hoa bước vào, gật đầu ra hiệu cho chúng tôi ngồi xuống:

– Lớp mình tuần qua hạnh kiểm và học lực đều tốt, cô không cần nhắc nhở gì thêm. Còn về chuyện cây viết của Nga…

Cả lớp chăm chú nhìn cô. Tôi liếc sang Hồng Thảo, taynó run run bám chặt lấy mép bàn.

– Hôm thứ bảy cô họp xong thì bác lao công có đưa cho cô một cây viết, bảo rằng bác nhặt được khi quét lớp mình. Có phải cây viết của em đây không?

Tôi nhìn vào tay cô. Nắp vàng… thân xanh… chữ Hero lấp lánh… đúng là cây viết của tôi rồi. Tôi sung sướng nói:

– Thưa cô, đúng rồi. Em cảm ơn cô.

– Em về chỗ đi. Lần sau nhớ giữ gìn dụng cụ học tập cẩn thận.

Cô đi rồi, tôi còn nghe trong lớp bàn tán:

– May quá không thì mất rồi.

Tội nghiệp vậy mà cứ nghi cho Hồng Thảo.

Hôm ấy ra về lớp tôi lại ríu rít bên nhau, đám con gái cứ luôn miệng trò chuyện với Hồng Thảo như để bù sự lạnh nhạt hôm trước. Bất giác tôi thấy lòng mình vui vui và nhẹ nhõm kì lạ.

Nhưng có một điều mà tôi biết, mà cả Hồng Thảo cũng biết là cây viết mà cô Hoa đưa cho tôi hôm ấy chỉ giông hệt, chứ không phải là cây viết của tôi. Ngay từ khi viết dòng chữ đầu tiên, tôi đã nhận ra điều đó.

Sau năm học lớp bảy, tôi theo gia đình chuyển đi nơi khác. Bao nhiêu năm xa cách, không ngờ tôi và Hồng Thảo lại có cơ hội ngồi bên nhau. Nhắc lại chuyện xưa, Hồng Thảo mỉm cười:

– Thế mà cho đến nay mình vẫn chưa nói được lời cảm ơn cô về chuyện ấy. Nga có thể tưởng tượng được không, mình đã định nghỉ học vì xấu hổ bởi hành động dại dột ấy.

– Còn mình, mình cũng biết ơn cô đã dạy cho mình một cách ứng xử trong cuộc sống.

Ôi, sao mà chưa bao giờ như lúc này, tôi nhớ cô giáo của tôi đến thế!

Bài mẫu 3: Bài văn mẫu kể cho các bạn nghe về một kỉ niệm đáng nhớ giữa mình và thầy, cô giáo cũ

Hôm nay tôi sẽ về thăm thầy. Tôi và thầy sẽ lại ngồi nói chuyện, cùng ôn lại những kỉ niệm của ngày xưa. Tôi sẽ kể cho thầy nghe những mệt mỏi, áp lực của những năm học cấp ba để được nghe thầy động viên, khuyên nhủ và mạnh mẽ như cách thầy vẫn làm ngày xưa.

Bài làm

Bước chân ta đi qua trển cát để lại dấu

Con sóng xô bờ xóa đi để lại thời gian

Người thầy đi qua đời ta để lại kí ức…

Kí ức khó mà phôi pha dù năm năm, mười năm, hai mươi năm hay nhiều hơn nữa. Kí ức vẫn còn hiện hữu trong ta, có thể buồn, có thể vui, có thể đậm nét hay có thể mong manh nhòa nhạt nhưng chưa bao giờ biến mất.

Có ai đó đã nói rằng lũ học trò qua sông sẽ quên người lái đò. Có lẽ chỉ một vài thôi chứ không phải là tất cả, phải không? Một mai nào đó, trong chúng ta có người lên đỉnh vinh quang, có người bình dị với phấn trắng bảng đen hay cũng có khi lại bằng lòng với lẽ thường nhật của cuộc sống, nhưng chắc chắn một điều là kí ức về người thầy luôn theo họ, dẫu thời gian có phai mờ. Bởi lẽ, những gì mà họ nhận được từ nơi người thầy là tri thức giúp họ nên người – phần quan trọng hơn cả.

Hầu như trong mỗi chúng ta ai cũng một thời trải qua khoảng ấu thơ với bạn bè, trường lớp, thầy cô. Rồi, chúng ta tự tìm cho chính mình một hình ảnh người thầy sâu sắc nhất trong miền nhớ của mình. Người thầy ấy có thể là ông là bà, là cha là mẹ hoặc có thể là một người nào đó ta kính trọng. Thế nhưng đa phần, tuổi học sinh vẫn hay dành tình cảm của mình cho hình ảnh của người thầy đầu tiên nâng tay ta tập viết, hoặc như là cô giáo chủ nhiệm ngày xưa, cô dạy Văn, thầy Toán, thầy Sử hay cô dạy Địa chẳng hạn.

Ở trong tôi lại thấp thoáng kí ức về một người thầy. Thầy là giáo viên dạy môn thể dục những năm tôi học cấp III. Có những điều tôi hay tự băn khoăn với chính mình, trong các môn học thì nếu nói ra môn thể dục chẳng phải là môn chính, nó là mônhọc tôi đã học ngay từ khi chập chững.

Tôi đã thấy xót xa cho môn thể dục vào những ngày Nhà giáo Việt Nam, chắc vì ngày đó tôi thấy thầy mình nhìn ngắm lớp lớp học sinh tặng hoa chào hỏi bộ môn chính mà chúng học hằng ngày và quên mất thầy cũng là thầy một bộ môn. Có một ngày 20-11, tôi đã nghĩ thầy buồn vì học trò vô tâm, nhưng hình như không phải vậy.

Cũng ngày hôm ấy tôi gặp lại cô bạn học chung cấp II. Cô là con gái của thầy và đến trường tôi đón thầy, tôi cũng lại thêm một lần nhìn thêm một mảnh ghép nối còn thiếu và cái nghề thầy chọn. Một bức tranh yêu nghề được hiện ra bằng sự cảm phục trong tôi.

Loading...

Thầy tốt nghiệp ngành thể dục, về dạy trường chúng tôi dễ chừng cũng dưới con số 10 năm. Thầy ngày trước là một tuyển thủ về bóng chuyền, do vậy môn thể thao chính của trường tôi vẫn là bóng chuyền. Tôi không hình dung được lương giáo viên dạy thể dục khác xa với lương giáo viên dạy bộ môn ra sao. Nhưng mỗi sáng, thầy thức dậy sớm để cùng vợ chở rau, củ, quả ra chợ, xong việc thầy đến trường cùng học trò. Tôi luôn thấy thầy đến rất sớm tất bật huấn luyện cho đội tuyển bóng chuyền của trường. Khi hết tiết dạy thầy tất bật ra chợ trông hàng giúp vợ, mỗi chiều về thầy luôn giúp vợ dọn hàng và cồng cồng những vật nặng trên lưng mình. Thầy siêng năng thế nhưng cuộc sống vẫn chỉ là chật vật, thầy lăn lộn với áo cơm và nuôi dạy con. Một đôi lần tôi trộm nghĩ, số thầy sao mà khổ, đời sống thầy khó khăn thế mà cô bạn của tôi lại mắc phải căn bệnh về não. Tôi không biết cô ấy mắc bệnh từ khi nào, suốt năm cuốicấp II tôi hoàn toàn thấy cô ấy khỏe mạnh, đến lớp rồi về nhà. Hiền lành và chăm chỉ! Vậy mà chỉ sau một trận sốt, cô ấy cứ phải nằm viện luôn. Thầy tôi bắt đầu những ngày tháng cơ cực, dạy xong tiết thể dục nào là thầy tranh thủ dọn hàng giúp vợ, rồi tất tả chạy đến bệnh viện chăm sóc con. Suốt ba năm học cấp III, tôi đã chứng kiến thầy gồng mình gánh cuộc sống trên lưng, cố hết sức để chữa bệnh cho con và kiếm thêm thu nhập cho gia đình. Tôi từng hoài nghi về sức chịu đựng của con người, vì tôi nhìn thấy chính mình rằng tôi rất kém trong việc chịu đau đớn hoặc giả như trước một tai ương nào đó đầu óc non nớt của tôi luôn tính đường tháo lui. Nhưng thầy tôi lại chứng minh rành rọt rằng thầy chẳng bao giờ buông tay để cứu đứa con gái, để cứu gia đình dù rằng đôi khi thầy mỏi mệt. Thầy đã chọn không bao giờ bỏ cuộc trước những người mà thầy yêu thương.

Xem thêm:  Đề 21: Kể lại cuộc gặp mặt của cha con ông Sáu bằng lời của nhân vật ông Sáu – Bài văn chọn lọc lớp 9

Mà cuộc sống đôi khi tàn nhẫn hơn cách chúng ta cảm nhận nó. Cuối năm cấp III, cô bạn tôi mất. Thầy tôi xuống tóc đi dạy, thầy trầm hơn nhưng mỗi buổi sáng thầy huấn luyện cho đội tuyển vẫn nhen trong mắt thầy một ngọn lửa của sự nhiệt thành. Thầy yêu nghề và yêu học trò của thầy.

Cũng sau lần ấy, tôi được biết một bạn trong đội tuyển của thầy có dấu hiệu sử dụng ma túy và điều đáng lạ là môn nào bạn ấy cũng trốn học nhưng duy chỉ môn thể dục là luôn đều đặn, đúng giờ và phát bóng chuẩnxác. Nhân một hôm tôi đi họp đoàn về trễ, trong sân trường chiều tối chỉ còn thầy và các bạn đội tuyển bóng chuyền đang luyện tập. Ngồi từ văn phòng đoàn tôi trông thấy thầy cho đội tuyển nghỉ ngơi và tôi nghe giọng thầy có vẻ nặng nề như trách móc, như đau lòng, như bất lực trước một bài giảng nào đó. Tôi nghe loáng thoáng thầy khóc và cố nói thật lớn cho các bạn trong đội tuyển cùng nghe, thầy đã nói: “Thầy di dạy nhiều năm, nhìn từng lớp học trò trưởng thành. Thầy cám ơn các em mỗi khi lễ tết các em vẫn chăm đến nhà thầy, thầy cám ơn các em luôn biết khi nào đôi giày thể dục của thầy mòn và mua tặng thầy một đôi mới, cám ơn các em trân trọng những tiết học của một môn học không được coi là môn chính, không là môn trọng tâm để thi tốt nghiệp. Thầy cám ơn vì môn thầy các em không trốn tiết bao giờ nhưng chính vì điều ấy hôm nay thầy thấy mình có lỗi. Các em chăm môn thể dục như thế ắt hẳn là chúng ta rất gần gũi nhau, gần gũi như thế mà khi thấy một vài em trong đội tuyển có dấu hiệu vướng vào ma túy, thầy lại không kéo được các em khỏi chất độc ấy. Thầy đã mất đi một người con gần gũi thầy hằng ngày, nay các em gần gũi thầy như con thầy. Lẽ nào thầy lại không hành động gì để giữ các em đừng sa chân vào cái huyệt do chính mình đào lấy. Sự sống vốn không phải là vô hạn, vì nó là có hạn nên các em phải biết dùng nó sao cho có ích nhất. Có ích theo cách của riêng các em. Điều đó cũng thể hiện việc các em hiểu được ý nghĩa của sự sống vậy. Kể từ hôm nay, thầy muôn các em luyện tập chăm chỉ, có sức khỏe để thi tốt nghiệp, và có sức khỏe ý chí để rời xa thứ chất độc đang phá hủy cuộc sống của các em. Thầy mong các em hiểu được lời thầy!”.

Đêm ấy về nhà, tôi thấy thấm thìa câu nói “Ở lâu mới biết lòng người”. Giáo viên chủ nhiệm, hay giáo viên bộ môn mỗi năm mỗi khác. Nhưng ba năm cấp III, đội tuyển bóng chuyền chỉ có một mình thầy huấn luyện. Các bạn đội tuyển đã rất yêu và kính trọng thầy, thời gian đủ để nhận ra sợi dây tình cảm thầy trò là bền chặt là gần gũi và quan tâm. Cũng đêm ấy nhìn lên bầu trời đầy sao tôi đã thì thầm với bạn tôi rằng: “Đúng như lời Kiều nói, thầy Yy – ba của Kiều vừa là một người cha tuyệt vời vừa là một người thầy tròn trịa với đúng nghĩa của nó. Kiều à!”

Thời gian cứ thế trôi qua, thuở cấp III tưởng như gần đâu đây. Thầy thể dục của chúng tôi hiện giờ vẫn ngày ngày đến lớp, ngày ngày giúp vợ mang rau củ quả ra chợ. Đội tuyển bóng chuyền đã thi đấu thành công, tuy không giành hạng nhất nhưng cũng nằm trong lớp. Một sốbạn nghiện ma túy đã từ bỏ ma túy sau lời nói và giọt nước mắt thầy.

Cuộc sống vẫn cứ trôi không ngừng và tháng 11 đang về, tháng dành cho những người thầy người cô. Và cũng vì, những kỉ niệm về thầy dạy Văn của bạn đẹp, những kỉ niệm về cô dạy Toán của bạn hay thì những kỉ niệm về một người thầy dạy thể dục của tôi cũng đẹp mà, phải không.

Bài mẫu 4: Bài văn kể cho các bạn nghe về một kỉ niệm đáng nhớ giữa mình và thầy, cô giáo cũ

Hôm nay tôi sẽ về thăm thầy. Tôi và thầy sẽ lại ngồi nói chuyện, cùng ôn lại những kỉ niệm của ngày xưa. Tôi sẽ kể cho thầy nghe những mệt mỏi, áp lực của những năm học cấp ba để được nghe thầy động viên, khuyên nhủ và mạnh mẽ như cách thầy vẫn làm ngày xưa.

Bài làm

Tôi luôn thấy mình thật may mắn và hạnh phúc bởi không chỉ có sự bảo bọc, chở che của mẹ cha mà còn có sự yêu thương và dìu dắt của cô giáo dạy văn. Thời gian có thể xóa đi, làm mờ đi mọi thứ trong dòng chảy vô thủy, vô chung của nó nhưng tấm lòng nhiệt huyết của người giáo viên nhân dân, và tình cảm thắm thiết giữa em và cô sẽ không bao giờ bị xóa đi, biến mất mà sẽ luôn mãnh liệt và thiết tha.

Cô dạy em năm lớp 8, môn Văn. Có lẽ bởi tình yêu với văn từ nhỏ nên em đã có một sức hút và sự yêu mến đặc biệt giành cho cô. Cô rất dịu dàng và nhân hậu. Dáng người cô cao và gầy, đã không còn ở độ tuổi tre trung khi còn đôi mươi nữa, nước da cô có màu nâu và những nếp nhăn nơi khóe mắt. nhưng đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, cũng chính là điều mà em ấn tượng nhất khi học cô lần đầu tiên. Đôi mắt dài, màu nâu, rất sâu, một sự ánh lên dịu hiền và trìu mến mỗi khi cô nhìn chúng em. Đôi mắt tựa như chân trời mà bao lâu nay em dang khao khát kiếm tìm để được vùng vẫy nay đã tìm được chân trời và sự sống thật sự của nó. Đôi mắt tưởng như ngọn đèn sáng bất diệt tưởng như có thể soi sáng em trong cả một chặng đường dài. Nhờ có cô, ước mơ và đam mê của em như được thắp lửa, càng mãnh liệt và lớn lao hơn. Nó thôi thúc em yêu nó cháy bỏng và hành động chân chính về nó.

Cô hiền và bao dung nhưng không đồng nghĩa với sự dễ dãi, thả lỏng. vẫn có những giới hạn và khoảng cách nhất mực trong tư cách thầy và trò nhưng đó không phải là sự phân biệt, khoảng cách mà là sự tôn sư trọng đạo có từ ngàn đời nay của dân tộc. Mỗi lần cô giảng, là một lần đưa chúng em đến những chân trời mới, đến những thế giới phong phú qua những trang văn, những câu thơ, điệu ru dân gian. Cô không dạy chúng em cách truyền thống đọc chép, mà cho chúng me sự tự do ngôn luận phát huy tính sáng tạo của bản thân, tư luy loogic và phản biện. Nhờ có cô, sự tự tin của chúng em được rèn luyện rất nhiều. Cô không bao giờ la mắng hay buồn rầu dù chúng em có vô ý làm cô buồn lòng. Cô giống như người mẹ hiền thứ hai luôn bảo ban, che chở cho em.

Xem thêm:  Để làm tốt bài văn nghị luận lớp 9

Gắn với cô là những kỉ niệm thiêng liêng và ấm nóng của tuổi học trò. Có lần em không may bị ngã, chảy máu ở đầu gối cô đã cõng em vè, hôm đấy trời tối nhá nhem và mưa phùn bay bay. Cảm nhận dường như đoạn đường bùn đất ngày ấy nhờ cô mà trơn láng, dễ dàng hơn bao giờ hết. dưới cơn mưa rét buốt, cô lo lắng, hỏi han và nhắc nhở em ân cần. Trong những ngày em bị đau chân, cô cũng luôn bên cạnh động viên và giảng giải những gì em không hiểu trong vài ngày nghỉ. Cô lại một lần nữa cho em thêm thấm thía về tình thầy trò, về tấm lòng người giáo viên nhân dân rực cháy như phượng đỏ. Cô cho em cảm giác gần gũi như một người mẹ với đứa con thơ, mỗi lần bên cạnh cô là những ấm áp của bàn tay ấm áp vuốt mái tóc em, những cái nhìn trìu mến, những lời nói dịu dàng cứ như thế chảy vào trong tim.

Cô có lẽ là tất cả chân trời của đam mê và ước mơ mà em khao khát. Cô co em niềm tin, tình yêu và một niềm tin mãnh liệt vào con đường em đang chọn. Có thể có những phút yêu lòng, có những sự yếu đuối nhưng tất cả đều tan biến mỗi khi nghe giọng nói và cảm nhận được sự tin tưởng của cô. Cô giống như người mẹ hiền thứ hai mà cả cuộc đời, dù có lớn khôn có đi nhiều nơi và được tiếp thu nhiều sự giảng dạy của thầy cô khác thì trong tim em, hình ảnh cô chưa bao giờ phai nhạt trong tâm trí em.

Bài mẫu 5: Hãy kể cho các bạn nghe về một kỉ niệm đáng nhớ giữa mình và thầy, cô giáo cũ nhân ngày 20/11

Hôm nay tôi sẽ về thăm thầy. Tôi và thầy sẽ lại ngồi nói chuyện, cùng ôn lại những kỉ niệm của ngày xưa. Tôi sẽ kể cho thầy nghe những mệt mỏi, áp lực của những năm học cấp ba để được nghe thầy động viên, khuyên nhủ và mạnh mẽ như cách thầy vẫn làm ngày xưa.

Bài làm

Guồng quay của thời gian vẫn cứ trôi đi lặng lẽ và âm thầm, có những kỉ niệm đã lãng quên vào quá khứ nhưng có những kỉ niệm sống mãi cùng thời gian. Với tôi, mỗi khi nghe những giai điệu du dương ngọt ngào: Như dòng suối ra sông như dòng sông ra biển rộng, trang sách hồng ước mơ, thầy cô cho em mùa xuân từ bên kia mái trường đang tổ chức lễ kỉ niệm ngày nhà giáo Việt Nam 20 – 11 là lòng tôi lại xao xuyến bùi ngùi nhớ lại những kỉ niệm ngày nào – còn là một cậu học sinh nghịch ngợm. Nhất là kỉ niệm về một lần bị ốm và cô Hạnh – chủ nhiệm năm lớp 5 đã đến chăm sóc tôi.

Cô Hạnh là giáo viên chủ nhiệm lớp tôi. Cô có mái tóc dài đen bóng, khuôn mặt trái xoan, làn da ngăm ngăm vì lửa đạn chiến trường. Chiếc nón lá, tấm áo bà ba và chiếc xe đạp thống nhất cũ là tất cả. Những gì dung dị nhất trong cô mà mỗi chúng tôi cảm nhận được. Nghe bố mẹ tôi kể lại, trước kia cô là thanh niên xung phong, do bị thương nên cô được về địa phương. Bắt đầu từ đó cô đi học lớp tại chức và trở thành giáo viên. Do hoàn cảnh nên cô không thể có con. Vì thế cô coi chúng tôi như con đẻ của mình, chăm lo dạy dỗ chúng tôi tận tình chu đáo. Cô thường hay kể chuyện những ngày kháng chiến cho chúng tôi nghe. Cô là bạn của bố mẹ tôi nên cũng hay đến nhà tôi chơi. Tôi vốn là cậu học trò hiếu động, nghịch ngợm nhưng lại yếu. Chẳng vậy mà bạn bè gọi tôi với cái tên “sóc con” rất hồn nhiên, ngây thơ nhưng lại đầy cá tính. Vì lần ấy bố mẹ tôi phải lên Lạng Sơn nên để anh em tôi ở nhà. Trước khi đi, bố mẹ tôi còn nhờ cô thỉnh thoảng đến chơi và trông nom giúp tôi. Mùa hè đã bắt đầu với cái nắng chói chang, nóng bức. Vốn là người thích bóng đá nên tôi chơi suốt cả buổi trưa cùng các bạn mà không đội mũ, nón. Chiều về tôi đã bị ốm. Nghe bạn tôi kể, buổi

chiều hôm đó thấy tôi không đi học, cô đã hỏi các bạn và biết tôi bị ốm. Sau buổi học cô đã đến nhà tôi, thấy tôi nằm trên giường, cô khẽ bước đến:

– Nam, em có mệt lắm không? Cô đã bảo đi ra ngoài phải đội mũ, đội nón vào rồi mà lại không nghe…

Tôi hiểu rằng cô nói vậy thôi chứ cô thương tôi lắm. Đã từ lâu cô coi tôi như con của mình. Tôi ốm thế này chắc cô buồn lắm. Cô nhìn tôi với ánh mắt trìu mến. Lúc bấy giờ, nhìn cô tôi củng thấy nghẹn ngào và khẽ cất tiếng:

– Em xin lỗi cô, em không sao ạ, một lát là khỏi thôi.

Cô đưa tay vuốt lên mái tóc tôi. Dường như tôi có cảm giác ấm áp đến khó tả, rưng rưng, nồng đượm. Cô lấy thuốc cho tôi uống và bảo tôi nằm xuống để cô đi nấu cháo.

Hàng ngày, đôi bàn tay gầy gầy ấy thường nắn nót viết trên bảng dòng chữ: Tập đọc, hay bắt tay bầy trẻ thơ rèn chữ, thì nay, lại khéo léo nhẹ nhàng vuốt ve một cậu học trò, như người mẹ gần gũi với con. Cô đưa bát cháo cho tôi và ngắm nhìn tôi ăn. Chao ôi! Phải chăng đó là tình cảm chân thành cao cả của một người đã chở bao chuyến đò, đưa bao người con của quê hương sang sông đang trao cho đứa con này tất cả sự trìu mến thiêng liêng đến thế. Trong ánh mắt ấy, cả tình yêu thương con trẻ, và bao mong mỏi chờ đợi. Tất cả những câu hỏi đó dồn dập xuất hiện trong tôi khiến tôi xao xuyến, xúc động. Cô ngồi cạnh tôi như người mẹ hiền đứng nhìn đứa con thơ dại đang ngủ say trong giấc mơ hồng.

Hôm sau, tôi đỡ hơn và đi học. Vừa bước vào lớp, cô đã hỏi tôi:

– Nam, em đã khỏi hẳn chưa?

Tôi đứng lên rụt rè:

– Thưa cô, em đã đỡ nhiều rồi ạ!

Cô cho tôi ngồi xuống và nhắc nhở cả lớp:

Bây giờ đang là mùa hè, trời rất là nóng, nắng gắt. Vì vậy các con đi đâu cũng phải đội mũ vào; mà đừng có đá bóng vào buổi trưa. Các con rõ chưa?

Cả lớp chúng tôi đồng thanh:

– Dạ, thưa cô chúng con nhớ rồi ạ!

Và thế là bài giảng bắt đầu. Ngồi trong lớp, tôi cố gắng lắng nghe những gì cô nói. Giờ đây tôi mới cảm thấy cái giai điệu ngọt ngào trong bài giảng của cô. Nó giống như giọng mẹ tôi khi kể chuyện cho tôi nghe.

Từ đó, tôi hay sang nhà cô chơi, giúp cô một số công việc nhà, hỏi cô cách làm bài toán khó hay một bài văn hay.

Chắc sẽ chẳng bao giờ tôi quên được cô, người đã cho tôi những hành trang kiến thức, đạo làm người ngày hôm nay. Vì chúng tôi, cô đã hi sinh cả cuộc đời làm nghề giáo, dìu dắt lớp măng non của đất nước vì sự nghiệp mười năm trồng cây, vì lợi ích trăm năm trồng người. Các thầy cô giáo đã chắp cánh ước mơ cho chúng tôi bay vào đời. Và chúng tôi nguyện sẽ mãi cống hiến, noi gương các thầy cô.

Cô là người mẹ thứ hai của tôi, như ngọn đèn soi sáng cho chúng tôi mỗi bước đi. Những bài học cô dạy như hành trang giúp tôi vững vàng bay vào đời và chắc rằng tôi sẽ không bao giờ quên được cô với những kỉ niệm ấy. Nó là điểm tựa cho tôi ngày hôm nay tiếp bước theo “sự nghiệp trồng người” vĩ đại, là kỉ niệm hằn sâu trong kí ức tôi.

Theo Nguồn: Bailamvan.edu.vn

Đánh giá bài viết
Loading...

Từ khóa tìm kiếm:

  • nhân ngày 20/11 em hãy kể lại kỉ niệm sâu sắc với thầy cô giáo cũ