Văn mẫu lớp 8

Giải thích câu tục ngữ: Há miệng chờ sung

Giải thích câu tục ngữ: Há miệng chờ sung 

Tổng hợp những bài làm văn giải thích câu tục ngữ "Há miệng chờ sung" hay nhất của các bạn học sinh giỏi văn đạt điểm cao. Mời các bạn đọc tham khảo và dựa vào đây viết cho mình một bài văn giải thích cho câu tục ngữ thật hay. Chúc các bạn luôn luôn học tập tốt.

Giải thích câu tục ngữ: Há miệng chờ sung – Bài làm 1

Vốn xuất phát từ một đất nước thuần nông, có lẽ đã tạo nên những đức tính nổi bật của riêng người Việt Nam, con người chăm chỉ, cần cù, giỏi giang, lành nghề,.được thể hiện đầy đủ qua các câu ca dao, tục ngữ giàu giá trị của dân tộc. Ta cũng đánh giá rất cao, trân trọng những câu tục cha ông xưa răn dạy, mách bảo con người ta để tránh đi những thói xấu, tránh bớt những sai lầm để rồi sớm thức tỉnh, thay đổi, đưa cá nhân ấy, đưa cộng đồng này phát triển lên. Như nổi bật là câu tục ngữ “Há miệng chờ sung”.

Từ câu truyện cười xa xưa nói về một anh chàng mồ côi cha mẹ, nhưng có tên biệt hiệu là “đại lãn” vì hắn quá lười. Không chịu làm việc trong khi sức dài vai rộng, còn luôn nghĩ ra hết cách này đến cách khác để sao cho tránh phải động tay động chân mà vẫn có cái ăn. Đến một ngày, sự việc dở khóc, dở cười là cái cảnh anh nghĩ ra mình có thể ngồi dưới gốc cây sung kia, rồi chỉ việc há miệng to, một chuyện quá đơn giản để có được thức ăn, sống qua ngày mà chẳng cần phải hoài công leo trèo, hái lượm gì cũng vì sung mùa này chín nhiều, rụng lả tả. Đây cũng vừa là cơ hội hay bài học đắt giá cho anh ta và những kẻ lười biếng từ xưa đến nay: “hắn thấy nhiều quả sung lần lượt rơi chung quanh mình, nhưng chẳng có một quả nào rơi vào miệng. có bà lão đi chợ qua đó thấy lười quá bà ta dùng chân gắp 1 quả chín dưới đất lên bỏ vào miệng anh chàng lười này”.

Câu chuyện khép lại, cũng là lúc câu tục ngữ ấy ra đời, đã khéo léo miêu tả, nhắc tới, đả kích, bức họa châm biếm sâu sắc đến những thành phần lười biếng trong xã hội chỉ chực ăn sẵn, cầu may bởi người khác, bởi những điều viển vông, niềm tin mù quáng vào số phận sắp xếp… Phần tử ấy khá dễ thấy, khá rõ để nhận biết ra được giữa cộng đồng đang hăng say làm việc, đang đi lên.

Tất cả chúng ta đều biết rằng đi làm, đi học để có kiến thức, rồi ra đời lao động hưởng thành quả theo đúng công sức của mình, không quan trọng đó có phải là nghề lao động chân tay hay trí óc hay không, nhưng tất cả sự lao động đó, những điều đó mới trân trọng nhất, quý giá nhất vì trực tiếp hay gián tiếp tạo được nên ý nghĩa cho cuộc sống, làm giàu cho xã hội, đưa con người lên, chinh phục tiếp những đỉnh cao mới.

Xem thêm:  Cho câu chủ đề: "Lịch sử ta đã có nhiều cuộc kháng chiến vĩ đại chứng tỏ tinh thần yêu nước của nhân dân ta", em hãy viết một đoạn văn theo kiểu diễn dịch

Từ xưa đến nay, vẫn luôn có những thành phần đi ngược với xã hội như vậy. Gọi là "thói xấu", "thói đời", khi mà những con người đó luôn tự cho mình cái quyền lười biếng, sẵn sàng đón nhận những thứ từ người khác mà không biết tìm tòi, cần cù, áy náy khi không làm ra nó từ chính đôi tay, trí óc đang còn rất minh mẫn, có đủ sức khỏe của bản thân. Đương nhiên, họ sẽ chẳng bao giờ hiểu, chạm được hai chữ “thành công” trong cuộc đời vì dễ hiểu khi những người như thế sao có được niềm vui và lí tưởng sống mà phấn đấu.

Có những đứa con đã mang cái tên yêu kiều có phần khinh thường của người đời như “công tử bột”, “công chúa bé bỏng”,…những cái tên ấy đặt ra để ám chỉ những người con nhà giàu, chỉ ỷ lại vào bố mẹ, người thân, có khi ngày ngày vẫn ngoan ngoãn cắp sách tới trường nhưng chẳng hề muốn lao động, giúp đỡ người khác, mà chỉ quen được chăm sóc từ đầu đến chân, từ bé đã không phải động đến việc gì trong nhà vì đã có người làm giúp,…dần dần những suy nghĩ sai lệch như thế đã kìm hãm sự phát triển, sự trưởng thành, sự năng động, sự chín chắn của những con người kia. Rồi ai cũng sẽ phải lớn, khi ra đời chạm mặt với xã hội, đời dạy cho họ những bài học xương máu, họ mới cảm thấy hổ thẹn vì đã không tu dưỡng bản thân, không tự chủ động làm việc gì, cần phê phán nếu khi ta còn bắt gặp những bậc phụ huynh còn “quá thương” ấy vẫn không buông cách dạy con sai lầm để đứa trẻ không có khả năng tự lập như vậy.

Xã hội ngày nay sẽ không thể dung chứa những con người “há miệng chờ sung” như vậy được, không công bằng cho người chăm chỉ, giỏi giang khác. Những người như vậy họ sẽ chỉ mang lại tiếng xấu, gánh nặng cho mọi người xung quanh, sẽ chẳng có kinh nghiệm sống nào để kể cho con cháu của mình ngoài thói ăn chơi, lười nhác,…quên ngày tháng.

Câu tục ngữ một lần nữa ở đây là lời dạy quý báu để mỗi chúng ta có cơ hội  nhìn nhận đúng, phải thay đổi từ tư tưởng đến hành động, không được ngồi chờ cuộc sống ban phát mà phải biết tự đi tìm, trân trọng nó. Vì cái gì dễ đến thì cũng sẽ dễ đi và chỉ có những thứ do mình tạo ra mới là mãi mãi, mới tạo được giá trị tôn lên phẩm hạnh, tài năng của bản thân ta với đời, để được sống thật đúng nghĩa và hạnh phúc hơn.

Xem thêm:  Giải thích và chứng minh câu tục ngữ: Lời nói gói vàng

Giải thích câu tục ngữ: Há miệng chờ sung – Bài làm 2

Trong thực tế cuộc sống cũng lại có rất nhiều người như đang cố gắng để có thể thành công trong cuộc sống. Hoặc lại cũng có thể vất vả bươn trải với cuộc sống nhưng họ luôn luôn biết được rằng “Lao động là vinh quang”. Không có một sự thành công nào là không phải trả giá cả, cho nên chúng ta hãy cứ cố gắng hết mình để có thể gặt hái được nhiều thành công trong cuộc sống hơn nữa. Đồng thời ta cũng phải phê phán những lối sống lười biếng như các bậc tiền nhân trước đã nói  “Há miệng chờ sung”.

Trước tiên, chúng ta hãy đi tìm hiểu căn nguyên của câu tục ngữ này do đâu mà có Đó chính là một câu chuyện được truyền miệng trong dân gian như thế này: “Trước đây, đã lâu lắm rồi thì cũng đã có một anh chàng mồ côi cha mẹ nhưng chẳng chịu học hành đã vậy còn chẳng chịu làm lụng gì cả. Ngày qua ngày anh ta lại cứ nằm ngửa dưới gốc cây sung, và một hôm có một quả rơi trúng vào miệng. Anh ta thích chí, chẳng việc gì phải đứng lên hái sung cho khó nhọc, ta cứ nằm đây há miệng chờ sung. Sung nhiều như kia cơ mà, kiểu gì mà chẳng có quả rụng vào miệng. Thế là anh ta cứ đợi mãi mà chẳng có quả sung nào rụng trúng miệng. Bao nhiêu quả sung rụng đều rơi chệch ra ngoài cả. Bỗng một hôm có người đi qua đường, chàng gọi lại, nhờ nhặt sung bỏ hộ vào miệng anh ta. Nhưng cũng thật không may, gặp phải một tay cũng lười. Hắn ta lúc này đây lại cũng đã lấy hai ngón chân cặp quả sung bỏ vào miệng chàng lười. Lúc này đây thì anh chàng cũng bực lắm, gắt: “Ôi chao! Người đâu mà lười thế!”

Ta như nhận thấy được rằng, cũng chính từ câu chuyện trên, thì nhân dân ta đã sáng tạo ra câu tục ngữ thật đặc sắc đó chính là câu “Há miệng chờ sung” để ám chỉ những kẻ lười biếng, những kẻ này dường như cũng không chịu khó lao động nhưng chính họ lại vẫn muốn có cuộc sống đầy đủ và thích hưởng thụ cái sẵn có của người khác. Hay họ cũng như đã trông chờ vào sự may mắn của số phận, chờ vào thành quả của người khác mà thôi. Bác Hồ kính yêu của chúng ta cũng đã từng nói “Lao động là vinh quang” chính là để có thể nhấn mạnh ý nghĩa và tầm quan trọng của lao động với cuộc sống của mỗi cá nhân.

Xem thêm:  Cho câu chủ đề: Sức thuyết phục của văn chính luận Nguyễn Trãi là ở chỗ kết hợp chặt chẽ giữa lí lẽ và thực tiễn. Dựa vào văn bản Nước Đại Việt ta, em hãy viết đoạn văn tổng phân hợp để chứng minh ý kiến trên

Dễ dàng có thể nhận thấy được việc ăn, mặc, giải trí là những yêu cầu tất yếu của cuộc sống. Và bản thân của con người mà lại muốn làm được những việc này thì con người ta cần phải có tiền để chi trả cho những điều đó. Và chỉ còn cách lao động thì chúng ta mới có tiền có thể chi trả những khoảng đó. Tuền lại được lấy từ trong lao động, nên chỉ có lao động thì chúng ta mới có thể chủ động cũng như phát triển hơn nữa.

Thực sự không quá khó để chúng ta đưa ra được những ví dụ cho những con người lười biếng. Con người chúng ta mà lại chỉ biết “há miệng chờ sung” trong thực tế xã hội ngày nay thì thật là đáng buồn biết bao nhiêu. Ngay cả những em học sinh – thế hệ được xem là tương lai của đất nước mà cũng thật lười biếng biết bao nhiêu khi không chịu suy nghĩ, chỉ thấy bạn nào làm bài tập về nhà rồi là hôm sau dến hỏi mượn chép. Như một cách để chống chế, hơn nữa có thể “bao che” bệnh lười của mình. Và cứ thế, bài tập không làm nhiều nên các em cũng sẽ không hình thành được tư duy những quy luật trong từng dạng bài. Chắc chắn các em cũng sẽ học kém đi rất nhiều. Thêm vào đó chính là các em lại như thụ động trong rất nhiều lĩnh vực khác trong cuộc sống chứ không hẳn chỉ là việc học hành. Sự ỷ lại vào người khác khiến cho các em không chủ động được việc mình làm, đồng thời những kiến thức cũng nhanh chóng bị quên lãng nếu như các em không được rèn luyện thường xuyên.

Đừng bao giờ ỷ lại vào người khác khi mình cũng có thể làm được. Hãy đứng ra làm chứ đừng  “Há miệng chờ sung”. Chúng ta có làm thì mới biết coi trọng thành quả lao động của chúng ta. Đồng thời  chúng ta làm được những việc nhỏ này thì sẽ hình thành được thói quen tốt giúp cho chúng ta thành công hơn nữa trong cuộc sống.

Lười biếng thực sự được nhắc đến là một tính xấu cần phải sửa đổi và loại trừ ở con người. Trong cuộc sống của chúng ta thì căn bệnh này cũng cần phải bị bài trừ. Câu tục ngữ ngắn gọn “Há miệng chờ sung” như cũng đã như nhắc khéo chúng ta không được lười. Đồng thời cũng đã bày tỏ một thái độ nghiêm khắc và chê bai với căn bệnh lười trong xã hội.

Cảm ơn các bạn các bạn vừa đọc xong top những bài làm văn giải thích câu tục ngữ "Há miệng chờ sung" hay nhất. Chúc các viết cho mình một bài văn giải thích cho câu tục ngữ thật hay và đạt được kết quả cao.

Post Comment