Văn mẫu lớp 7

Chứng minh câu tục ngữ: Nhất tự vi sư, bán tự vi sư

Chứng minh câu tục ngữ: Nhất tự vi sư, bán tự vi sư 

Tổng hợp những bài làm văn chứng minh câu nói " Nhất tự vi sư, bán tự vi sư" hay nhất của các bạn học sinh giỏi đạt điểm cao. Mời các bạn đọc tham khảo và dựa vào đây viết cho mình một bài văn chứng minh về câu nói thật hay. Chúc các bạn luôn luôn học tập tốt và đạt được kết quả cao.

Chứng minh câu tục ngữ: Nhất tự vi sư, bán tự vi sư  – Bài làm 1

Tôn sự trọng đạo luôn là một trong những đạo lý sâu sắc và được xã hội tôn trọng từ biết bao năm nay. Điều đó thể hiện được qua các câu tự ngữ ca dao. Ta như thấy được những câu nới tôn vinh người Thầy, đồng thời lại có thể nhắc nhở con người phải biết sống cho phải đạo làm người. Thầy được xem chính là người vạch đường chỉ lối cho mỗi người và có lẽ câu tục ngữ đặc sắc “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” chính là bài học sâu sắc cho chính chúng ta.

Dễ dàng có thể nhận thấy được chính người làm thầy trong bất cứ xã hội nào luôn được xã họi tôn trọng "nhất tự vi sư, bán tự vi sư". Có lẽ chính bởi vậy mà vấn đề "tôn sư trọng đạo" không còn là một vấn đề quan niệm sống hay quan niệm về cách cư xử mà đã trở thành một phạm trù đạo đức của con người. Trước tiên ta nên hiểu được “nhất tự vi sư, bán tự vi sư” có ý nghĩa gì? Khi được chiết tự ra ta như thấy được rằng câu nói diễn ngôn ra đó chính là một chữ cũng là thầy và nửa chữ cũng là thầy. Câu nói như nhấn mạnh vai trò của người thầy trong xã hội rất lớn. Những người thầy là người chèo lái những con thuyền để chở cho các em đến bến bờ của tri thức. Nghề dạy học chính là “nghề cao quý trong tất cả các nghề cao quý”. Con người khi lớn sinh ra phải biết ơn cha mẹ vì đã có công sinh thành nhưng khi lớn lên là phải biết ơn công lao to lớn của những người thầy. Người thầy đã soi đường chỉ lối cho chúng ta biết đâu là điều hay lẽ phải. Giúp cho ta hiểu biết được thế giới xung quanh và được tiếp cận với những kiến thức khoa học.

Người thầy cho dù như thế nào cũng cần phải được coi trọng “một chữ”, “nửa chữ” có thế ý nói là người dạy cho ta một điều nhỏ, một chữ thôi cũng là thầy. Người thầy không phải là cứ phải dạy cho chúng ta thật nhiều kiến thức mới cần được tôn trọng và được coi là thầy. Người thầy chính là những người đang ngày đêm dạy bảo mình những điều hay lẽ phải, truyền đạt cho mình những tinh hoa tri thức nhân loại. Bên cạnh những tấm gương, những học trò có ý thức tốt biết tôn trọng thầy cô thì xã hội hiện nay còn có rất nhiều trường hợp không nghe theo lời dạy của thầy cô, đi ngược lại với đạo lý. Thậm chí còn có nhiều bạn vô lễ và có thái độ hành xử đáng bị lên án. Các bạn cho rằng thầy này cô kia chỉ dạy các bạn có một hôm thôi thì đi qua cần gì phải chào, mà có chào cũng làm sao biết được. Lối suy nghĩ sai lệch này dường như đã làm cho các bạn cứ trượt hoài ở văn hóa ứng xử không tốt. Dù thầy cô là người dạy nhiều hay ít, kể cả không dạy mình thì vẫn phải được tôn trọng và luôn có thái độ đáng kính với họ.

Bản thân người giáo viên cũng phải cố gắng hết mình để truyền đạt cho học sinh của mình những kiến thức hay và bổ ích. Việc nói người thầy có vai trò quan trọng để giúp cho xã hội phát triển là một điều hết sức đúng đắn. Bởi họ là người truyền đạt những kiến thức khoa học cho học sinh. Kiến thức của phải luôn được đổi mới mới có thể kích thích sự ham mê học tập của chính các em học sinh. Người thầy luôn phải làm chủ được kiến thức trong lĩnh vực mình nghiên cứu đồng thời am hiểu được tâm lý của học sinh. Luôn cố gắng để vươn đến “nhất tự” chứ không còn phải là “bán tự” nữa. Người thầy khi chiếm lĩnh được kiến thức chắc chắn sẽ được các em học sinh ngưỡng mộ và học tập say mê hơn.

Có lẽ nên vấn đề tôn sư trọng đạo là một truyền thống đạo đức vô cùng tốt đẹp của dân tộc ta. Khi mà đứng trước những hiện tượng đáng suy nghĩ hiện nay về vấn đề đạo đức học đường, chúng ta chắc chắn cần phải có những hoạt động cần thiết để nhắc nhở mỗi người nhìn lại thái độ và cách ứng xử của mình đối với những người làm thầy trong xã hội này. “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” cũng là một câu nói hay như muốn nhắc nhở chúng ta phải tôn sư trọng đạo.

Người thầy trong xã hội xưa hay nay thì đều phải được tôn trọng. Tôn sư trọng đạo luôn là vấn đề được đặt ra. Người thầy cũng cần học hỏi thêm để có thể là một tấm gương sáng soi đường chỉ lối cho các em học sinh – thế hệ tương lai của nước nhà.

Xem thêm:  Chứng minh rằng bảo vệ rừng là bảo vệ cuộc sống của chúng ta

Chứng minh câu tục ngữ: Nhất tự vi sư, bán tự vi sư  – Bài làm 2

Vốn là một nước hiếu học, việc nêu cao vai trò của người thầy trong xã hội giờ đây trở thành một chuỗi đạo lý của dân tộc, dạy chúng ta những bài học vỡ lòng về việc biết ơn, tạ ơn những người đã mất công sức nuôi dưỡng, đào tạo ta trở thành những con người có ích cho xã hội, cho cộng đồng. Nổi bật là câu tục ngữ: “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” có lẽ tất cả chúng ta cùng nên ngồi lại để bàn luận.

Đây là một câu nói tương tự như câu thể hiện truyền thống dân tộc “tôn sư trọng đạo”, “uống nước nhớ nguồn” trong quá khứ. Với thể viết chữ  có gốc Hán, đọc theo âm Hán – Việt. ta có ý nghĩa của từng chữ nếu giải nghĩa nó sẽ là nhất bằng một, tự bằng chữ, vi bằng là, bán bằng nửa, sư bằng thầy. Nghĩa đen của câu này là “Một chữ là thầy, nửa chữ (cũng) là thầy”. Giờ đây, mọi thứ hoàn toàn dễ hiểu. Chúng ta phải biết ơn người dìu dắt, dạy dỗ mình, dù chỉ là điều nhỏ nhặt nhất”. Đó chính là  điều tối thiểu ở đời mà ta phải hoàn thành.

Sự học đến với chúng ta có thể nói là một khoảng thời gian dài, được đầu tư bởi cha mẹ, ta bước chân đi trên một con đường mới, mở ra một bước ngoặt lớn quyết định đến tương lai của mỗi người. Đó chính là những ngôi trường từ mầm non đến đại học và sau đại học, cao đẳng hay trường nghề….ở trong đó có những người thầy, người bạn có lẽ ta sẽ gắn bó với họ, chính họ tạo nên một chuỗi kỷ niệm tuyệt vời in sâu trong kí ức tuổi thơ, những ngày nhớ về thời đi học hoành tráng, đẹp đẽ nhất.  

Thầy chính là người đã đón ta, giúp đỡ ta hòa nhập vào một môi trường mới,  ta đi học là để thu nhận một hệ thống kiến thức rất rộng từ thầy cô sẽ có trách nhiệm giảng dạy đủ để mỗi người thành nghề, thành tài. Tri thức có thể ít, có thể nhiều. Mỗi người có thể có những quãng đường học hành không giống nhau, có thể gia cảnh nghèo khó phải bỏ học giữa chừng,… nên đối với những quãng thời gian được tiếp xúc với kiến thức mới, những bài toán, lời lẽ, câu chữ vẫn văng vẳng trong đầu ta, bởi công sức của thầy cô cũng là rất nhiều, họ cần cù đưa những thế hệ đến gần hơn với bến bờ tri thức. Học được, hiểu được tiếp thu được một phần trong cả một cơ số chữ thầy dạy ta cũng là điều đáng để ta phải ghi nhớ và trân trọng.

Sau này ra đời, lập thân chính những chữ nghĩa đó mới là thứ ta cần để có thể dễ dàng vận dụng vào cuộc sống, để làm việc. Chúng ta tất cả đều phải học theo một hệ thống giáo dục thống nhất, có kiến thức mới học tiếp được, nếu rỗng, nếu hổng kiến thức thì tất yếu là phải quay trở lại bổ sung không thì vĩnh viễn ta chẳng bao giờ tiến bộ, hiểu được điều mới mà thầy cô truyền giảng, ai cũng cần phải học bắt đầu từ những kiến thức sơ đẳng nhất.

Và người thầy chính là người thầm lặng, trong xã hội họ luôn là một đối tượng cần phải tôn kính vì họ chính là người thầy cô giáo đã chăm sóc kiến thức cho cộng đồng, nhiệm vụ của họ là làm phong phú thêm kiến thức cho nhiều thế hệ, cho kho tàng tri thức của nhân loại, tương tự như “thầy thuốc”là đội ngũ bác sĩ, y sĩ, dược sĩ là người chăm lo sức khỏe cho người dân.

Vậy đã để người khác gọi là “thầy” họ phải là người cao hơn một bậc về tri thức, về tư cách, về tầm nhìn, về cách chia sẻ những kiến thức sư phạm về việc mình biết  xung quanh cuộc sống, sẵn sàng giúp cho học sinh mọi mặt. Nhất nhất mọi cử chỉ, lời dạy của thầy đều là khuôn thước để ta học hỏi.  ​Ở họ cả một biễn “chữ” trong mình, thử hỏi đến cái nếu không có thầy, chúng ta khó có cơ hội trau dồi, tiến bộ mọi mặt để lớn lên “thành người” và “thành tài”, thế giới ngập tràn trong u tối của đánh nhau, cướp bóc, tối tăm về kiến thức khó tiến được đến với nhân loại, có thể chắc chắn rằng nếu như có kiến thức, khả năng sáng tạo chúng ta sẽ không bị giới hạn dễ dàng có được thành công.

Có thể nói với những người điển hình giàu lên, cũng như không cần đi học đại học, không phải họ đều không có người thầy trong trường dạy họ, họ vẫn nhớ ơn đến những người đã giúp đỡ họ những chuyên gia thực tế trong lĩnh vực đam mê của họ để họ học hỏi, không thì chắc sẽ chẳng có ngày này.

Không hiếm những học trò, sau này thành danh phương trưởng, vẫn có nét “hao hao” giống thầy về cử chỉ, cách nói, vốn tri thức… Trong tương lai, sẽ là tiền đề bước vào đời lập thân, lập chí, phải quyết tâm học hỏi, bồi dưỡng từ những người thầy người cô hơn nữa. Học thêm, học mãi, học nữa, mỗi chặng đường của ta đều gắn với những người thầy, vậy hãy trân trọng họ để ta có thể lĩnh hội được nhiều hơn, và bày tỏ truyền thống của dân tộc ta. 

Xem thêm:  Cảm nhận cảm nghĩ về bài Cuộc chia tay của những con búp bê lớp 7 hay nhất

Tóm lại, Ông cha ta đã nêu lên rõ về vị trí người thầy là vô cùng quan trọng, đúng đắn trong câu tục ngữ kia, và tầm quan trọng của kiến thức với cuộc đời của mỗi người để phấn đấu và cố gắng nhiều hơn nữa. Đồng thời lời nhắc nhở ta rằng dù ngày hôm nay, dẫu đã trưởng thành khôn lớn, dù có cất cánh bay đến các phương trời, trở thành người tài hay chưa hãy luôn biết nhớ ơn  những người thầy đã từng dạy dỗ, dìu dắt ta nên người.

Chứng minh câu tục ngữ: Nhất tự vi sư, bán tự vi sư  – Bài làm 3

Có thể nói được rằng nhân gian ta hay truyền tụng một câu tục ngữ về vấn đề tôn sư trọng đạo đó chính là câu tực ngữ “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư”. Câu nói như một bài học răn dạy và nó như đã khuyên nhủ chúng ta sống đúng với những đạo lý làm người, cách ứng nhân xử thế về những người đã có công dạy dỗ ta lên người.

Đầu tiên ta phải hiểu được câu tục ngữ “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” có nghĩa là gì? Câu này có gốc Hán, khi người dừng đọc theo âm Hán – Việt. Nếu như mà chúng ta lại đi giải nghĩa từng thành tố một thì chúng ta thu được đó chính là: nhất = một, tự = chữ, vi = là, bán = nửa, sư = thầy. Từ đó ta có thể dễ dàng hiểu được nghĩa đen của câu này là “Một chữ là thầy, nửa chữ (cũng) là thầy”. Quan trọng hơn ta như thấy được chính hàm ý của nó nhằm nhắc nhở mỗi chúng ta về đạo thầy trò ở đời. Và đaoọ thầy trò ở đây cũng chính là rằng “chúng ta phải biết ơn người dìu dắt, dạy dỗ mình, dù chỉ là điều nhỏ nhặt nhất”. Bởi đó cũng chính là “lẽ thường” tối thiểu ở đời trong thiên hạ xưa và nay trong cuộc sống của chính chúng ta.

Nhưng phải chăng, nếu như câu tục ngữ trên đã được xây dựng trên một lối nói hơi ngoa ngôn, cường điệu hóa? Bởi mỗi con người chúng ta đi học là để thu nhận một hệ thống kiến thức rất rộng, và cũng như đã đủ để thành nghề, thành tài. Những vốn tri thức có thể ít, có thể nhiều. Song, ta như thấy được rằng cũng chỉ với “nhất tự (một chữ)” và vế “bán tự (nửa chữ)” có lẽ sẽ chẳng là gì. Các bậc tiền nhân xưa kia cũng đã còn có câu Tự vi sư (Chữ làm ra thầy). Đã là người thầy thì thực sự phải chứa trong đầu cả một “biển” chữ. Và bản thân của mỗi chúng ta học thầy, chí ít mỗi người dường như cũng phải được truyền dạy một khối lượng cơ bản của cái “biển chữ” ấy mới “đắc đạo” mà thành tài được. Và nếu như cau tục ngữ nói một chữ với nửa chữ liệu có quá ít không?

Chúng ta phải hiểu được rằng câu tục ngữ “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” dường như cũng đã chứa đựng cả một quan niệm sâu sắc của dân gian về sự học, và đó cũng chính về đạo thầy trò. Đối với bất kì ai đi chăng nữa thì nếu đã là học trò thì cần phải học bắt đầu từ những kiến thức sơ đẳng nhất. Cũng chính có thế thì họ mới có cơ sở để tiếp tục mở mang kiến thức cao hơn để đi xa hơn để học hỏi những điều hay lẽ phải hơn nữa.

Ta như thấy được mỗi người thầy luôn luôn là một đối tượng cần phải tôn kính. Người thầy cũng như phải là người cao hơn một bậc về tri thức, về tư cách, và cả về tầm nhìn thật là sâu rộng nữa. Nếu như mà không có người thầy, chúng ta khó có cơ hội trau dồi, cũng như thật là khó có sự tiến bộ mọi mặt để lớn lên “thành người” và “thành tài”. Có lẽ chính vì vậy, khi đi học, người ta luôn có thái độ trân trọng, “ngước nhìn” lên thầy với sự ngưỡng mộ, và học sinh luôn luôn cũng đã coi thầy là thần tượng để hướng theo. Tất cả mọi việc đều nhất nhất mọi cử chỉ, lời dạy của thầy đều là khuôn thước của sự học hỏi. Qủa thật ta như thấy được không hiếm những học trò, sau này thành danh phương trưởng, và dường như vẫn có nét “hao hao” giống thầy về cử chỉ, cách nói, vốn tri thức… Thực tế cũng chó thấy cũng không hiếm học trò kính thầy, mê thầy mà… “phải lòng” thầy! Nói chung người ta không khuyến khích quan hệ đó, bởi học đường luôn là nơi tôn nghiêm, đúng mực.

Câu tục ngữ trên dường như cũng đã nói cho chúng ta biết được rằng từ sự quý trọng, ngưỡng mộ thầy. Luôn luôn phải lễ phép. Còn câu tục ngữ như cũng đã nhắn nhủ với người thầy rằng phải cố gắng vươn đến cái “một chữ” chứ không phải “nửa chữ”. Người thầy phải tự học hỏi để làm giàu thêm vốn hiểu biết của mình hơn nữa để có thể truyền đạt cho học trò của mình những bài học thật sâu sắc và tiếp thu với khoa học của nhân loại.

Câu tục ngữ thật hàm ngôn và đầy ý tứ biết bao nhiêu. Như một cách nói về vấn đề tôn sự trọng đạo của người học trò, đồng thời cũng chính là ý tứ để nói người thầy cũng hoàn thiện và làm gương cho học sinh. Tục ngữ của cha ông ta thật là thâm thúy biết bao nhiêu.

Xem thêm:  Phát biểu cảm nghĩ về tác phẩm Mẹ tôi - Văn mẫu lớp 7

Chứng minh câu tục ngữ: Nhất tự vi sư, bán tự vi sư  – Bài làm 4

Như chúng ta đã biết, truyền thống “Tôn sư trọng đạo” đã ăn sâu vào văn hóa của dân tộc ta. Trong sự nghiệp giáo dục cũng như công cuộc xây dựng đất nước thì vai trò của người thầy luôn được đề cao. Chính vì thế mỗi người cần phải biết ơn, kính trọng các thầy cô giáo đã từng dạy dỗ mình. Dân gian ta còn có câu “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” để dạy cho chúng ta bài học sâu sắc về truyền thống đó.

Trước hết câu tục ngữ này hiểu theo nghĩa đen là: một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy. Hàm ý của câu này nhằm nhắc nhở mỗi chúng ta cần phải biết ơn người dạy dỗ, dìu dắt mình. Ai đã và đang là học trò thì đều có những người thầy “chèo lái” để đưa chúng ta đến với bến bờ của những tri thức, văn minh nhân loại. Thầy là người dạy con tập đọc, tập tô từng con chữ đến những kiến thức sâu rộng khác. Công ơn sinh thành và dưỡng dục là hai điều mà mỗi chúng ta không được phép lãng quên và chối bỏ. Cha mẹ sinh thành nên chúng ta, cho chúng ta có cơ hội được sống, được thương yêu và học tập. Mà thầy cô là người cho chúng ta nhận thức về kiến thức khoa học, về cách nhận biết điều hay lẽ phải trong cuộc sống.

Xưa kia, thầy là người có vai trò quyết định đến thành công của học trò trong sự nghiệp. Khi ấy mỗi người chỉ nhận một thầy duy nhất, xuyên suốt cả quãng đời vì thế tình cảm thầy trò luôn gần gũi và thân thiết. Ngược lại ngày nay khi xã hội phát triển cùng với những cải cách thì ngay từ nhỏ chúng ta đã chịu sự dạy dỗ của rất nhiều thầy cô khác nhau. Người thầy khi ấy chỉ đảm nhiệm về một bộ môn cụ thể nào đó chứ không còn là duy nhất nữa. Vì thế thứ tình cảm thầy trò cũng không còn được sâu sắc như trước. Nhưng lời dạy “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” chính là giúp chúng ta nhìn nhận về mối quan hệ thầy trò ngay cả thời xưa và trong hiện tại. Đã là thầy thì dù cho có dạy ta một ngày, có dạy ta “nửa chữ” thì cũng là thầy và cần được coi trọng. Ở đây “nửa chữ” có thể hiểu là dạy trong thời gian ngắn, dạy chúng ta những điều nhỏ bé hay ngược lại “một chữ” là dạy trong thời gian dài, cho chúng ta nhiều kiến thức thì cũng là thầy của chúng ta.

Thầy cô là người hằng ngày chỉ bảo cho chúng ta những điều hay lẽ phải tuy nhiên không phải ai cũng có ý thức tốt và tôn trọng thầy cô. Bên cạnh những học trò ngoan ngoãn, vâng lời thầy cô thì không ít người không những không nghe lời thầy dạy mà còn cư xử với thái độ vô lễ. Đó thật là một điều đáng buồn. Nếu ngay từ nhỏ chúng ta có những suy nghĩ sai lệch, thái độ thiếu tôn trọng bề trên nhất là những người đã dạy dỗ mình thì tương lai lớn lên sẽ khó trở thành người có ích. Học tập kiến thức và tu dưỡng đạo đức không phải chỉ trong ngày một ngày hai mà nó là cả một quá trình dài đầy khó khăn cũng có nhiều vấp ngã. Khi ấy người luôn sát cánh bên cạnh ta ngoài bố mẹ còn có những người thầy vì ta trăn trở, thao thức. Người luôn mong muốn đưa những cô cậu học trò ngỗ nghịch không lầm đường lạc lối và trở nên ngoan ngoãn, lễ phép, những học trò học kém thì trở nên học tập tốt hơn… Nhưng mấy ai hiểu được những lo lắng suy tư đó. Nếu những bạn đó thấu hiểu và thay đổi bản thân thì sau này đó mới là những người nhận thức được sâu sắc tình cảm và vai trò của người thầy.

Bên cạnh vấn đề về học trò thì bản thân người giáo viên cũng phải luôn mở rộng vốn kiến thức của bản thân, phải theo sự phát triển của thời đại để truyền đạt kiến thức cho học sinh, không bảo thủ, lạc hậu. Khi nắm bắt kịp những thay đổi của thời đại, dạy dỗ nhưng đồng thời cũng tìm hiểu những thay đổi trong tâm tư, tình cảm, tâm lý của học sinh. Có được như vậy mới kích thích được niềm ham học hỏi từ học sinh, tìm ra phương pháp giảng dạy tốt.

Nghề dạy học chính là “nghề cao quý trong tất cả các nghề cao quý”. Mỗi chúng ta cần ghi nhớ, biết ơn công lao dạy dỗ của thầy cô. Đồng thời mỗi người thầy cũng cần không ngừng phát triển bản thân để trở thành một tấm gương cho học trò noi theo và có thể truyền đạt được nhiều kiến thức, kỹ năng cho học trò.

Cảm ơn các bạn các bạn vừa đọc xong top những bài làm văn Chứng minh câu nói "Nhất tự vi sư, bán tự vi sư" hay nhất. Chúc các bạn có một bài văn chứng minh thật hay và đạt điểm cao nhé.

Post Comment