Văn mẫu lớp 12

Cảm nhận về bài thơ Tây Tiến của nhà thơ Quang Dũng

Đề bài: Hãy nêu cảm nhận về bài thơ Tây tiến

Bài làm

Quang Dũng là một trong những nhà thơ tiêu biểu trong thời kì kháng chiến chống Pháp với những tác phẩm mang đậm dấu ấn của một con người tài hoa, có cách nghĩ rất thiết thực về cuộc sống, về cuộc đời và lý tưởng chung của đất nước. Và Tây tiến là một trong những tác phẩm như vậy. Tác phẩm là những suy tư của tác giả hướng về một thời kí ức đã xa. Về đồng đội và một thời oanh liệt sống và chiến đấu vì lý tưởng lớn đó là sự độc lập – tự do – hạnh phúc đáng được hưởng của nhân dân.

Tác phẩm là những dòng suy tưởng đan cài trong suy tư của Quang Dũng, cả về những hình ảnh thiên nhiên lẫn các hình ảnh con người. Thiên nhiên Tây Bắc và chặng đường hành quân của người lính Tây Tiến mở đầu bằng nỗi nhớ bao trùm cả không gian, thời gian:

“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi,

Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi.”

Đây là kiểu câu cảm thán, thán từ “gợi” một nỗi nhớ không kìm nén nổi trong lòng, bật lên thành tiếng gọi thiết tha. Cụm từ “Nhớ chơi vơi” như vẽ ra trạng thái cụ thể của nỗi nhớ, hình tượng hoá nỗi nhớ. Đó là một nỗi nhớ mênh mông, vô tận. Nhớ về một vùng núi bồng bềnh sương khói, nỗi nhớ bao trùm cả thời gian và không gian. Đây cũng là cảm xúc xuyên suốt toàn bài thơ.

Thiên nhiên Tây Bắc, nơi vùng sơn cước này được nhà thơ biểu hiện qua cách kể, liệt kê các địa danh tiêu biểu như Sài Khao, Mường Lát… gợi lên sự xa xôi, hẻo lánh, hoang vu. Câu thơ “Mường Lát hoa về trong đêm hơi” với nhiều thanh bằng, nhẹ nhàng, cùng với đó là cách sử dụng từ ngữ lạ hóa: Sương lấp, đêm hơi” và nhân hóa:“hoa về”gợi lên vẻ đẹp của núi rừng, một vẻ đẹp có hồn, rất sống động, nên thơ huyền ảo tuy có chút khắc nghiệt như:

Xem thêm:  Có người cho rằng khi "cắt dây trói cứu A Phủ, Mị cũng đã tự cắt dây trói buộc cuộc đời mình với nhà Pá Tra". Anh (chị) có đồng ý như vậy không? Qua nhân vật Mị trong đoạn trích Vợ chồng A Phủ (Văn 12), hãy phân tích để làm sáng tỏ

“Dốc lên khúc khuỷ, dốc thăm thẳm

Heo hút cồn mây súng ngửi trời”

Điệp từ “dốc”, từ láy “khúc khuỷu”, “thăm thẳm” trong câu thơ có nhiều thanh trắc diễn tả lại chặng đường hành quân đầy khó khăn, trắc trở, gây cảm giác nghẹt thở. Các từ láy diến tả độ cao hun hút, với con đường khúc khuỷu, độ sâu của dốc thăm thẳm càng làm lộ rõ sự vắng  vẻ hoang sơ tại nơi này. Tuy vậy, bất chấp hoàn cảnh, họ vẫn lạc quan yêu đời, yêu cuộc sống, luôn hướng về tương lai với những khát vọng thanh thuần nhất.

“Ngàn thước lên cao ngàn thước xuống

Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi”

Thiên nhiên miền sơn cước Tây Bắc rất dữ dội nhưng con người vẫn phải chinh phục và vượt qua nó. Những câu thơ vừa có chất nhạc, vừa có chất họa, lại vừa có chất thơ. Bức tranh thiên nhiên vừa tuy hung dữ nhưng cũng đậm chất trữ tình. Hàng ngày, trên đường đi chiến đấu, những người lính Tây Tiến đều phải vượt qua những nơi núi non này

“Chiều chiều oai linh thác gầm thét

       Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người”

Những câu thơ thật đậm chất gợi hình gợi cảm thể hiện rõ nét vẻ  hoang sơ của miền đất dữ. Các chiến sĩ cũng phải đối diện với rất nhiều khó khăn từ thiên nhiên

       “Anh bạn dãi dầu không bước nữa

    Gục lên súng mũ bỏ quên đời”

Chiến tranh luôn rất khắc nghiệt, sự nguy hiểm luôn rình rập con người. Trên đường hành quân, rồi chiến đấu, rất nhiều người lính đã phải hy sinh, đó là một thiệt thòi cho họ. Trên chặng đường hành quân gian khổ, nhiều người lính đã ngã xuống vì kiệt sức nhưng dường như họ vẫn chưa chịu rời bỏ cuộc hành quân cùng đồng đội (chỉ “bỏ quên đời” khi chân “không bước nữa”). Bức tranh đời sống với những điểm sáng từ sự ấm áp của tình quân dân, tình người, tình đời:

Xem thêm:  Phân tích nhân vật bà Hiền trong truyện ngắn Một người Hà Nội của Nguyễn Khải

cam nhan ve bai tho tay tien cua nha tho quang dung - Cảm nhận về bài thơ Tây Tiến của nhà thơ Quang Dũng

Cảm nhận về bài thơ Tây tiến

“Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói,

  Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”.

Sau bao nhiêu gian khổ, những người lính tạm dừng chân trong một bản làng nào đó, quây quần bên nhau bên cạnh nồi cơm dẻo thơm. Nếp Mai Châu vốn đã thơm, hương nếp đầu mùa càng thêm thơm, lại được trao từ tay em làm giảm bớt sự căng thẳng, nghiệt ngã .Cuộc sống và tình cảm con người Tây Bắc thật đẹp. Tình cảm quân dân hòa chung với thiên nhiên Tây Bắc.

Bằng bút pháp hiện thực và trữ tình đan xen, đoạn thơ đã dựng lại con đường hành quân giữa núi rừng Tây Bắc hiểm trở. Ở đó đoàn quân Tây Tiến đã trải qua cuộc hành quân đầy gian khổ nhưng cũng ấm áp tình người. Biết bao nhiêu là những kỉ niệm về tình quân dân và con người, sống nước Tây Bắc, có những đêm liên hoan văn nghệ ấm áp tình quân dân:

      “Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa

Kìa em xiêm áo tự bao giờ

Khèn lên man điệu nàng e ấp

   Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ”

Chất thơ và chất nhạc hoà quyện: không chỉ làm hiện lên vẻ đẹp của thiên nhiên mĩ lệ , thơ mộng mà còn gợi lên cảnh và người hòa hợp, cái hồn thiêng liêng của cảnh vật. Hình tượng người lính Tây Tiến xuất hiện với một vẻ đẹp đậm chất bi tráng:

“Tây Tiến  đoàn binh không mọc tóc

Quân xanh màu lá dữ oai hùm

Mắt trừng gởi mộng qua biên giới

Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”

Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”gợi ra sự thật nghiệt ngã nhưng đậm chất ngang tàn của người lính Tây Tiến, làm nổi bật tính cách dũng cảm của người lính. Sự oai phong lẫm liệt còn được thể hiện qua ánh mắt

Xem thêm:  Phân tích nhân vật Tràng trong Vợ nhặt

“Rải rác biên cương mồ viễn  xứ

   Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh

Áo bào thay chiếu anh về đất

Sông Mã gầm lên khúc độc hành”

Các từ Hán Việt cổ kính, trang trọng “biên cương, mồ viễn xứ” tạo không khí trang trọng, âm hưởng bi hùng làm giảm đi hình ảnh của những nấm mồ chiến sĩ nơi rừng hoang biên giớii lạnh lẽo, hoang vu. Vẻ đẹp bi tráng còn được thể hiện qua khí phách người lính. Lí tưởng anh hùng lãng mạn, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, quyết tâm hiến dâng sự sống cho đất nước. Từ ngữ ước lệ “Áo bào”gợi lên vẻ đẹp bi tráng của sự hi sinh: nhìn cái chết của đồng đội giữa chiến trường thành sự hi sinh rất sang trọng của người anh hùng chiến trận.Biện pháp nói giảm: “anh về đất” làm  vơi đi sự bi thương khi nói về cái chết của người lính Tây Tiến.

Nhà thơ dứt dòng hồi tưởng để trở về với hiện tại, về với những lời thề sắt son của người lính với cuộc đời, với lý tưởng dân tộc

“Tây Tiến người đi không hẹn ước

    Đường lên thăm thẳm một chia phôi”

Ai lên Tây Tiến mùa xuân ấy

Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi”

Cách nói khẳng định: “không hẹn ước, một chia phôi”diễn tả lời thề kim cổ: ra đi không hẹn ngày về, một đi không trở lại Thể hiện sự gắn bó máu thịt của nhà thơ với những gì đã qua.

Tây Tiến đã trở thành một thời điểm lịch sử không trở lại, thời của sự lãng mạn, mộng mơ và hào hùng. Tại nơi đây, đã có một quãng đời nhà thơ dành tất cả trái tim mình cho đồng đội, cho Tây Bắc. Nhịp thơ chậm, buồn nhưng vẫn hào hùng: diễn tả sự gắn bó của nhà thơ với một thời lãng mạn.

Minh Anh

Post Comment