Văn mẫu lớp 9

Cảm nhận về bài thơ “Sang thu” của Hữu Thỉnh – 3 bài văn phân tích ngắn gọn hay nhất

Mùa hè sôi động, nhộn nhịp qua đi nhường chỗ cho mùa thu dịu dàng, nhẹ nhàng. Thu đến với lá vàng rơi, với hương ổi ngọt ngào mang đến cho người ta cảm giác dễ chịu. Có lẽ vì vậy mà cái dịu dàng của mùa thu cũng đi vào trong thơ ca. Đó là “Tiếng thu” của Lưu Trọng Lư với con nai vàng ngơ ngác đạp trên lá vàng khô, đó là “Đây mùa thu tới” của Xuân Diệu với áo mơ phai dệt lá vàng… Đặc biệt là “Sang thu” của Hữu Thỉnh với bức tranh nơi làng quê cùng những triết lí sâu sắc về mùa thu của đời người. Bài văn mẫu dưới đây sẽ hướng dẫn các bạn làm bài văn cảm nhận bài thơ “Sang thu” hay và ấn tượng nhất. Chú ý rằng khi làm bài các bạn cần chú trọng vào những hình ảnh độc đáo, mới lạ mà tác giả sử dụng từ đó thấy được phong cách riêng của nhà thơ, sau bức tranh thiên nhiên ta cần đi sâu vào những triết lí sâu sắc mà nhà thơ gửi gắm. Chúc các bạn thành công!

BÀI VĂN 1 CẢM NHẬN BÀI THƠ SANG THU – HỮU THỈNH

Trong bốn mùa của thiên nhiên vũ trụ, có lẽ mùa Thu làm cho con người bâng khuâng hoài cảm nhiều nhất, là nguồn cảm hứng bất tận cho người nghệ sĩ. Chả thế mà từ ngàn xưa  đến nay đã có biết bao nhiêu vần thơ điệu nhạc  về mùa Thu  “ Thu hứng “ (Đỗ Phủ) “ Đây mùa thu tới”(Xuân Diệu ) , “ Tiếng thu “ (Lưu Trọng Lư),trong đó “ Sang thu “ của Hữu Thỉnh cũng là một bức tranh giao mùa  được vẽ nên từ những màu sắc, chất liệu độc đáo của đất trời.

Bài thơ được gợi nguồn cảm hứng từ giây phút giao mùa từ hạ sang thu.Vào năm 1977, ông tham gia trại viết văn quân đội ở một làng ngoại ô Hà Nội.Trong cái mơ hồ phảng phất gió thu, nhà thơ đã trèo lên cây ổi chín vàng trong cả một vườn ổi bạt ngànvà cũng từ ấy, bài thơ được ra đời.

Bài thơ mở ra là những cảm nhận hết sức tinh tế của một tâm hồn thi sĩ trước vẻ đẹp thiên nhiên làng quê và những tín hiệu giao mùa đẹp đẽ.Nếu như Nguyễn Khuyến chọn bầu trời xanh ngắt để vẽ bức tranh thu, Xuân Diệu cảm nhận thu bằng những rặng liễu đìu hiu thì Hữu Thỉnh lại nhận ra thu sang bằng hương ổi:

  • “ Bỗng nhận ra hương ổi
  • Phả vào trong gió se”

Hương ổi đang độ chín mọng, căng tròn trên cây kết hợp với “ phả “ cùng với “gió se “ – một tín hiệu thu rất quen thuộc mang tính quy phạm, đó không phải là cơn gió mát mẻ mùa hè mà nó mang cái hơi se lạnh, khoan khoái đầu mùa để rồi lan tỏa khắp đường thôn ngõ xóm, phả vào đất trời, phả vào lòng người.Một tín hiệu khác mà phải thật tinh tế mới có thể nhận ra đó là sương thu “ chùng chình “.Sương thu đang giăng mắc nhẹ nhàng, chuyển động chầm chậm nhưng dưới con mắt của Hữu Thỉnh, sương thư đã đang chùng chình qua ngõ nhưng vẫn cố ý dừng lại, chần chừ và dường như, đó còn là cái chần chừ của lòng người. Vẻ đẹp của bức tranh thu lúc giao mùa đã cho ta thấy một hồn thơ, cách cảm nhận tinh tế của tác giả. Dường như, Hữu Thỉnh đã mở rộng hết các giác quan: xúc giác, thị giác, khứu giác để cảm nhận và còn cả trí tưởng tượng phong phú qua  từ “ bỗng “ được sử dụng rất khéo và để rồi khiến ông chìm đắm vào vẻ đẹp thiên nhiên rồi phải thốt lên ngỡ ngàng “ Hình như thu đã về “.

Khổ thơ tiếp theo, vẫn là sự cảm nhận của thi nhân trước bức tranh giao mùa song, giờ đâykhông gian trước mặt nhà thơ như được mở rộng ra:

  • “Sông được lúc dềnh dàng
  • Chim bắt đầu vội vã
  • Có đám mây mùa hạ
  • Vắt nửa mình sang thu”

Dòng sông không được miêu tả về màu sắc mà ở đây, nhà thơ nhấn mạnh vào trạng thái của dòng sông.Cách sử dụng từ láy “ dềnh dàng “  góp phần diễn tả dòng sông trôi đi thực chậm, có cái thanh thản trong lòng người. Câu thơ còn làm ta liên tưởng đến hình ảnh êm đềm của dòng sông Đà trong lời văn của Nguyễn Tuân: “Dòng sông quãng này lững lờ như nhớ thương những hòn đá thác xa.Sông đã đi qua những trận mưa rào hối hả của mùa hạ, giờ đây dòng sông được miêu tả “ được lúc dềnh dàng “. Hữu Thỉnh sử dụng từ “được lúc “ hợp lý, tinh tế cái khoảnh khăc thảnh thơi, được nghỉ ngơi, làm duyên của sông thu. Đối lập với cái “ dềnh dàng “ của sông thu đó là cánh chim “ vội vã”.Có lẽ, những cánh chim đã cảm giác được rõ nét nhất cái se se lạnh của chớm thu nên vội vã bay về phương Nam tránh rét, có thể nói, đây là một phát hiện khá tinh tế của Hữu Thỉnh. Nhưng có lẽ,đặc sắc hơn cả vẫn là hình ảnh “ đám mây mùa hạ vắt nửa mình sang thu”.Đám mây là hình ảnh quen thuộc với bầu trời nhưng không nhấn mạnh về màu sắc, hình khối, màgợirahìnhảnhlưngchừng, nửachớmthu, nửavãnhèđầylưuluyến, nấnnácủamâytrời…Cái mới thì còn rụt rè, bỡ ngỡ, cái cũ thì chưa thể tan biến hết.

Xem thêm:  Cảm nghĩ về nhân vật bé Thu trong Chiếc lược ngà hay nhất - 3 bài văn về bé Thu ngắn gọn

Nếu ở những khổ thơ trên, Hữu Thỉnh đã mang đến cho người đọc một bức tranh thu có màu sắc, có hương thơm, có cả bầu trời dòng sông thì đến khổ thơ cuối cùng, bức tranh thu sang lại chứa đầy những suy ngẫm, chiêm nghiệm.

Câu thơ vẫn xuất hiện mùa hạ “ nắng, mưa, sấm “ bởi đây mới là khoảnh khắc giao mùa chỉ có điều là các hiện tượng tự nhiên đó không còn tồn tại rõ rệt như mùa hạ mà chỉ là “ vẫn còn “, “ đã, “ vơi dần “. Lời thơ không dừng lại ở nghĩa tả thực mà chiều sâu tư tưởng ở đây là ở hình ảnh thơ đa nghĩa. Ý thơ mang tính ẩn dụ tượng trưng “ sấm cũng bớt bất ngờ “, “hàng cây đứng tuổi”. Sấm không còn bất ngờ, hàng cây cũng không còn giật mình trước âm thanh của tiếng sấm, gợi cho ta những chiêm nghiệm về cuộc đời, khi con người ta đã trải qua tuổi trẻ, non nớt sẽ bình tĩnh, vững vàng hơn trước những vang động bất thường của ngoại cảnh. Chiêm nghiệm sâu sắc ấy đã mang lại cho bài thơ một chiều sâu triết lý, một nét mới trong cảm xúc về thơ thu của Hữu Thỉnh.

Thể thơ 5 chữ, giọng điệu nhẹ nhàng, cách ngắt nhịp linh hoạt cùng cách sử dụng những hình ảnh đẹp, biểu cảm, giàu ý nghĩa, Hữu Thỉnh đã vẽ nên bức tranh sống động ở thời điểm giao mùa, đó là kết quả của cảm xúc tinh tế, tâm hồn nhạy cảm và tình yêu thiên nhiên tha thiết của nhà thơ.

sang thu huu thinh - Cảm nhận về bài thơ "Sang thu" của Hữu Thỉnh - 3 bài văn phân tích ngắn gọn hay nhất
Mùa thu cũng là cảm hứng lãng mạn rất nhiều trong nghệ thuật thơ văn, nhiếp ảnh, âm nhạc, những tác phẩm tranh ảnh về mùa thu đặc biệt là mua thu Hà NỘi rất nhiều

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ “SANG THU” CỦA HỮU THỈNH

Hữu Thỉnh là nhà thơ tiêu biểu trong nền thơ hiện đại Việt nam. Ông là nhà thơ viết nhiều, viết hay về con người và cuộc sống ở nông thôn về mùa thu. Đặc biệt, bài thơ “Sang thu” là một trong những thi phẩm đặc sắc của Hữu Thỉnh. Bài thơ đã thể hiện những cảm nhận tinh tế của nhà thơ về những biến chuyển của thiên nhiên nhẹ nhàng, rõ rệt từ cuối hạ sang đầu thu. “Sang thu” đã để lại nhiều ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc.

Nhà thơ viết bài thơ “Sang thu” vào năm 1977, khi đất nước ta đã hòa bình thống nhất được hai năm, và được in trong tập “Từ chiến hào đến thành phố”. Đọc bài thơ “Sang thu”, người đọc sẽ thấy ấn tượng khi bài thơ được diễn tả bằng lối thơ năm chữ, mỗi khổ đều đặt bốn câu thơ. Từ chỗ quan sát, miêu tả những hình ảnh thiên nhiên, nhà thơ bộc lộ những suy nghĩ, chiêm nghiệm sâu sắc về con người và cuộc đời.

Trước hết là cảm nhận tinh tế của nhà thơ về sự chuyển mùa của thiên nhiên từ cuối hạ sang đầu thu trong không gian làng quê:

  • “Bỗng nhận ra hương ổi
  • Phả vào trong gió se
  • Sương chùng chình qua ngõ
  • Hình như thu đã về”

Dường như với nhà thơ Hữu Thỉnh, cảm nhận tinh tế đầu tiên của ông về sự chuyển mùa của thiên nhiên là hương ổi, gió se. Từ “bỗng” mở đầu bài thơ đã gợi ra cảm giác đột ngột, bất ngờ và cảm xúc ngạc nhiên của tác giả khi nhận ra những tín hiệu của phút giao mùa. Hữu Thỉnh đã mở rộng hết những giác quan để cảm nhận một loạt các hình ảnh thiên nhiên: Đó là hương thơm của trái ổi chín, thứ hương của trái cây quen thuộc của làng quê Việt Nam, “phả” vào trong gió se, như sánh lại, phả thành luồng vào không gian. Đó là “gió se”, làn gió heo may lành lạnh, mang hơi thở của mùa thu. Đó là làn “sương chùng chình”, một tín hiệu đặc trưng của mùa thu, làn sương mỏng, nhẹ, giăng mắc khắp không gian. Nghệ thuật nhân hóa, khiến ta hình dung sương như một con người có chuyển động chùng chình, chậm chạp như đang phân vân nửa đi nửa ở, như đang lưu luyến cái gì đó. Qua những cảm nhận tinh tế, nhẹ nhàng ấy, khiến nhà thơ dè dặt phỏng đoán, “hình như” thu đã về. Một cảm xúc ngỡ ngàng, bâng khuâng, như không tin vào cảm nhận của mình rằng “thu đã về”. Đó là cảm giác của một tâm hồn nhạy cảm trước thiên nhiên của nhà thơ Hữu Thỉnh.

Xem thêm:  Nghị luận xã hội về câu “Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình”

Sau những cảm nhận đầu tiên về cảnh vật thiên nhiên sang thu trong không gian làng quê, nhà thơ đã thể hiện những rung cảm về sự chuyển biến cuối hạ, đầu thu trong không gian trời đất:

  • “Sông được lúc dềnh dàng
  • Chim bắt đầu vội vã
  • Có đám mây mùa hạ
  • Vắt nửa mình sang thu”

Cảnh vật giao mùa không tĩnh lặng mà có sự chuyển động với hình ảnh những dòng sông, và những cánh chim. Lúc này đây, không gian cảm nhận của tác giả đã được mở rộng không còn trong vườn, trong ngõ, mà vươn tới trời tới nước. Hữu Thỉnh sử dụng nghệ thuật nhân hóa “dềnh dàng” và “vội vã” đã vẽ ra trước mặt người đọc những hình ảnh thiên nhiên thật sinh động, linh hoạt có ý thức như những con người. Dòng sông bình thường đỏ nặng phù sa, nay khi thu về mà nước sông cũng trở nên xanh hơn, trong hơn khiến nhà thơ cảm nhận sông đang “dềnh dàng”, những cánh chim thì “vội vã” bay về phương nam tránh cái rét khắc nghiệt mà làn gió se đã báo trước. Đặc biệt thiên nhiên ấy chỉ đang “được lúc”, đang “bắt đầu”. Nhà thơ đã rất sâu sắc, tinh tế để bắt được những khoảnh khắc tinh vi của phút giây giao mùa như vậy. Có lẽ còn tinh tế hơn trong cảm nhận của Hữu Thỉnh là hình ảnh đám mây. “Đám mây” trở nên thật đặc biệt khi được miêu tả bằng nghệ thuật nhân hóa qua từ “vắt”. Đám mây buông thõng xuống, như vắt ngang hai bờ thời gian, hạ và thu, như một con người với dáng vẻ mềm mại, thướt tha.

Khổ thơ cuối tiếp tục những cảm nhận tinh tế về sự chuyển mùa của thiên nhiên từ cuối hạ sang đầu thu và những suy ngẫm, chiêm nghiệm về con người và cuộc đời:

  • “Vẫn còn bao nhiêu nắng
  • Đã vơi dần cơn mưa
  • Sấm cũng bớt bất ngờ
  • Trên hàng cây đứng tuổi”

Thiên nhiên quen thuộc của mùa hè khi sang thu vẫn xuất hiện. Những điều đặc biệt là nhà thơ sử dụng những từ ngữ chỉ lượng ước chừng “vẫn còn, bao nhiêu, vơi dần, bớt” để nhấn mạnh hiện tượng thiên nhiên lúc chuyển mùa. Nắng, mưa, sấm khi sang thu đã nhẹ dần, lặng dần, ổn định hơn, không còn gay gắt chói chang như cái nắng hè, không còn ào ạt như cơn mưa rào mùa hạ và sấm cũng bớt rền vang trên bầu trời. Hữu Thỉnh đã thật tinh tế khi cảm nhận được độ đậm nhạt của nắng, sự vơi đầy của mưa, sự giảm bớt của sấm. Hai câu thơ tiếp cũng tả thực về thiên nhiên đang chuyển mình, nhưng hơn nữa lời thơ còn mang ý nghĩa ẩn dụ sâu sắc. “Sấm biểu tượng cho những biến động vang trời, “hàng cây đứng tuổi” biểu tượng cho những con người từng trải, dày dạn kinh nghiệm. Khi con người đã lớn tuổi thì sẽ từng trải, điềm tĩnh và luôn vững vàng trước mọi tác động của ngoại cảnh cuộc đời.

Bằng các liên tưởng nhân hóa đặc sắc thú vị, giàu sức biểu cảm, “Sang thu” không chỉ thể hiện thành công cảm nhận tinh tế của tác giả trước giây phút giao mùa, mà còn là những suy nghĩ, chiêm nghiệm về cuộc đời con người khiến bài thơ mang ý nghĩa sâu sắc. Có thể nói Hữu Thỉnh đã góp thêm một tiếng nói mới cho thơ ca viết về mùa thu. Bài thơ bồi đắp cho người đọc chúng ta tình yêu thiên nhiên, yêu mùa thu, gắn bó với thiên nhiên đất nước và giúp ta biết lắng nghe hơn thế giới quanh mình.

Vaka-bailamvan.edu.vn

mua thu 1 - Cảm nhận về bài thơ "Sang thu" của Hữu Thỉnh - 3 bài văn phân tích ngắn gọn hay nhất
Đất trời vào thu có màu sắc rất riêng

BÀI VĂN MẪU SỐ 3 CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ “SANG THU” CỦA HỮU THỈNH LỚP 9 NGẮN GỌN HAY NHẤT

“Sang thu” là bài thơ được sáng tác năm 1977, thể hiện những cảm nhận tinh tế của tác giả trước những biến chuyển của thiên nhiên, sức sống của tạo vật trong những khoảnh khắc giao mùa. Không phải là sắc “mơ phai” hay hình ảnh “con nai vàng ngơ ngác” mà là hương ổi thân quen nơi vườn mẹ đã đánh thức những giác quan tinh tế nhất của nhà thơ:

  • “ Bỗng nhận ra hương ổi
  •  Phả vào trong gió se”
Xem thêm:  Đề 48 – Trình bày suy nghĩ của em về lòng tự trọng – Phát triển kỹ năng làm bài văn chọn lọc 9

Mở đầu bài thơ là từ “bỗng” thể hiện sự bất ngờ, đột ngột, một sự cảm nhận từ khứu gác, đánh thức tâm hồn, gợi lên một tứ thơ rất “hương ổi”.Câu thơ có hương vị ấm nồng của chớm thu ở một miền quê nhỏ.Hương vị đặc trưng của mùa thu bất chợt làm nhà thơ xao lòng, không phải là hương thơm của một loài hoa mà là mùa ổi chin, nghe mới mộc mạc, dân dã làm sao! Hương ổi hay chính là hương vị nồng nàn của quê hương gợi nhớ gợi thương cho những kẻ nặng tình với quê hương yêu dấu. Hương ổi không chỉ lan tỏa mà còn vận động rất mạnh trong không gian, phả vào trong gió se.. Mùa thu miền bắc đã bắt đầu chớm lạnh, vì gió thu “se” lành lạnh nên hương ổi mới thêm nồng nàn mà phả vào đất trời và hồn người..Và không chỉ có thế,cả sương thu như cũng chứa đầy tâm trạng,thong thả, chùng chình giăng mắc trên khắp nẻo đường thôn:

  • “Sương chùng chình qua ngõ
  •   Hình như thu đã về”

Những màn sương giăng mắc bắt đầu xuất hiện. “Chùng chình” là cố ý chậm lại, quyến luyến không muốn bước qua “ngõ” – ngưỡng cửa của thời gian. Hình ảnh “Sương chùng chình qua ngõ” vừa có tính tạo hình trong không gian vừa diễn tả sự chuyển mùa. Tất cả chì là những cảm nhận ban đầu của tác giả (“hình như”), không có một  căn cứ xác thực cho “sang thu”. Mùa thu sần được hiện ra qua những kinh nghiệm của tác giả:

  • “Sông được lúc dềnh dàng
  • Chim bắt đầu vội vã
  • Có đám mây mùa hạ
  • Vắt nửa mình sang thu”

 Bằng kinh nghiệm của mình tác giả nhận ra cái đặc trưng của mùa thu. Thu sang, sông không còn chảy gấp gáp, cuộc khúc nữa mà nhẹ nhàng trôi, êm ả như đang suy ngẫm. Ngược lại, những chú “chim bắt đầu vội vã” tìm nơi trú ẩn vì gió se lạnh đã đến. “Đám mây mùa hạ” “vắt nửa mình sang thu” gơi cho ta hình ảnh một cô gái thướt tha với chiếc khăn the uốn lượn. Đặc biệt, tác giả đã sáng tạo nên hình ảnh “vắt nửa mình sang thu” vừa có tính tạo hình trong không gian vừa diển tả sự chuyển mùa. Đám mây cứ nhẹ trôi và thời gian thì cũng trôi heo. Đến đây mùa thu đã hiện ra một cách rõ ràng, không thể nào phủ nhận được. Mùa thu hiện ra, tác giả dang tay đón nhận cùng những suy ngẫm triết lí của mình.

  • “ Vẫn còn bao nhiêu nắng
  • Đã vơi dần cơn mưa
  • Sấm cũng bớt bất ngờ
  •  Trên hàng cây đứng tuổi”

Nếu như hai khổ thơ trên đẹp về mặt tạo hình, rất tinh trong cảm nhận. Thì ở khổ thơ cuối này vẻ đẹp của thu được khẳng định bằng suy ngẫm, kinh nghiệm chứ không phải cảm nhận trực tiếp. vẫn là nắng, mưa, sấm,chớp như mùa hạ, nhưng ở cuối mùa, ở mức độ khác rồi. Nắng nhạt dần chứ không còn chói chang, gay gắt, mưa cũng ít di. Những từ “vẫn còn” “đã vơi dần” “cũng bớt bất ngờ” gợi tả rất hay các hiện tượng, sự việc đang dần đi vào thế ổn định của mùa thu.Bài thơ khép lại với hình ảnh: “Sấm cũng bớt bất ngờ-Trên hàng cây đứng tuổi” có thể hiểu theo hai lớp nghĩa. Thứ nhất, những cây đã lớn không còn bất ngờ trước tiếng sấm. Thứ hai, những người từng trải thì không còn sợ hãi trước sóng gió cuộc đời nữa. Có phải chăng tác giả muốn gởi đến ta một triết lí của cuộc đời con người. Những người khi “sang thu” thì không vòn sôi nổi như khi còn trẻ, nhưng họ đã từng trải, đã bước qua những thời khắc khó khăn nhất của cuộc đời thì không còn ngại sóng gió nữa.

“Sang thu” là tiếng lòng của tác giả,không sa vào cách miêu rả ước lệ, khuôn sáo mà bằng những cảm nhận tinh tế qua những hình ảnh thơ tự nhiên mộc mạc mà mới lạ, những hình ảnh này được đặt trong sự vận động nhẹ nhàng mà không làm mất đi cái hồn của thiên nhiên là rất trong và rất tĩnh.. Nghệ thuật nhân hóa, ẩn dụ cùng cách chọn lọc từ ngữ tinh tế đã làm nên thành công của bài thơ.Từ đó, ta thấy được thưởng thức một bức tranh thiên nhiên độc đáo giàu sức biểu cảm về thời điểm giao mùa và một tâm hồn giàu cảm xúc, giàu tình yêu thiên nhiên của Hữu Thỉnh.

Post Comment